Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2012

Nấu chay: Mì xào chay

mixaochay
Món mì xào chay này chị bạn của DS làm đãi tiệc hôm mùng 3 Tết.  Hai vợ chồng mời tất cả bạn Việt Nam cùng sở để đãi, làm rất nhiều món ăn tính ra cũng hơn 10 món.  Trong đó có 2 món chay là mì xào chay và sà lách nui.  Món mì xào chay không ngờ lại là món đắc nhất trong buổi tiệc.  Nếu chị ấy không nhanh tay lấy cho DS và cô bạn hai dĩa trước thì kể như hôm đó bị đói Smile.  Nước xốt làm thật thấm vào mì, thật vừa ăn, ăn vô là ai cũng trầm trồ khen ngon.  Đến mấy ngày sau vẫn còn khen cái món mì xào chay này.  DS nắm ngay cơ hội hỏi cách làm ngay khi chị ấy còn nhớ, sợ để lâu nó nguội Smile

Nguyên liệu:

Mì và rau cải:
  • 2 pounds mì (950 grams)
  • tàu hủ, chiên, xắt lát
  • cải ngọt, cắt ngắn vừa gắp
  • cà rốt, bào cọng
  • cần, xắt lát
  • nếu thêm nấm thì càng ngon
Nước xốt:
  • 1/3 chai dầu hào
  • nước tương
  • 1 cục đường phèn
  • 1 cây quế chi (cinnamon)
  • 2 bông tai vị (anise hay đại hồi)

Cách làm:

Cách nấu nước xốt:
1. Cho nguyên liệu nước xốt vô nồi, nấu cho tan đường
2. Nước sốt phải cho mặn và ngọt thật đậm đà, như vậy khi trộn mì mới vừa ăn
3. Lược lấy nước,  bỏ quế chi và tai vị
Cách trụng và trộn mì:
1.  Dùng 2 nồi 10 quarts (khoảng 10 lít), nấu nước sôi để trụng mì
2.  Chia mì ra làm 8 phần, trụng mỗi lần 1 phần mì thôi, trụng 1 lần nhiều quá không ngon
3.  Cho 1 phần mì vào nồi nước số 1, vớt ra thả vào nồi số 2
4.  Vớt mì từ nồi số 2 ra rổ cho thật ráo, không sả nước
5.   Khi mì còn nóng, cho ra khay, trộn 1 muỗng canh nước xốt cho đều
6.  Mỗi lần trụng là mỗi lần trộn như vậy mì mới đều và thấm nước sốt
7.  Tiếp tục trụng mì 2 lần và trộn nước xốt như vậy cho hết mì
8.  Xào rau cải với nước xốt cho vô khay, cho tàu hủ đã xắt vào khay, trộn đều
9.  Vậy là mình đã có được mì xào chay thật ngon chuẩn bị để đãi khách
Thêm mấy món phụ trội:
mung3 064 Bánh da lợn  của 1 chị bạn khác làm mang tới
mung3 046 Bánh ích nhân đậu cũng chị này làm
mung3 074 Bánh ích đi...
mung3 054 Bánh quy lại
mung3 057Thích nhất là hủ dưa cải
mung3 061Và đồ chua
mung3 062Và kim chi
mung3 072Sương sa hột lựu, cô bạn khác lại  nổi tiếng với món này, lần nào có tiệc cũng làm
mung3 055Trái cây
mung3 071Nào ta cùng xơi
mung3 090Hai cây mai tứ quý, năm nay bông như vậy là nhiều lắm đó
mung3 083Cô bé này quá xinh (giống y chang như DS hồi nhỏ
Smile)
Chúc các bạn xào mì chay thật ngon để mọi người dành nhau ăn chay Smile
Nam Mô A Di Đà Phật

Pháp Âm: Phật pháp nhiệm mầu kỳ 32-NS.Hồng Tơ rất hay

50760310_14_cobac19-8 Ảnh sưu tầm 
 

http://phapam.chuahoangphap.com.vn
Cờ bạc anh em ruột với ma túy, nếu không anh em ruột cũng là chú bác với ma túy. Người sa vào cờ bạc sẽ đánh mất hết nhân phẩm, giết người, cướp của, nói dối, uống rượu …phá hết 5 giới cấm của Phật. Vì thế nhân gian thường truyền tụng nhau rằng:
Cờ bạc là bác thằng bần
Cửa nhà bán hết tra chân vào cùm (còng số 8).
Vì thế phòng bệnh bao giờ cũng tốt và dễ hơn là chữa bệnh.
Muốn không sa vào tệ nạn cờ bạc, hãy tránh xa cờ bạc, đừng bao giờ nghĩ rằng mình chỉ thử hay chơi một lần, vì đã thử thì có thật, có một lần rồi chắc chắn sẽ có lần thứ hai và cũng đừng bao giờ nghĩ rằng kiếm tiền nhờ vào cờ bạc, quý vị nên nhớ có một người trúng thưởng hay là một người có tiền nhờ cờ bạc được mọi người biết đến thì bên cạnh đó có hàng trăm triệu người thua rất nhiều tiền mà chẳng được gì cả vì xấu hổ, họ không nói ra không ai biết cả, không ai có thể giúp một người cờ bạc nếu người đó không tự giúp mình, không đủ ý chí nghị lực để tránh xa cờ bạc, một điều chắc chắn như thế. (ĐĐ. Thích Tâm Huy)
Nghệ sĩ Hồng Tơ bằng nỗ lực của tự thân thực hiện lời Phật dạy, hội đủ nhân duyên như giọt nước làm tràn ly nước, nghệ sĩ đã làm mới lại cuộc đời của mình từ một người trắng tay không còn gì.
Mời các bạn cùng hát bài này với nghệ sĩ Hồng Tơ:
Giờ ta chẳng con chi, mai trắng tay mà thôi, đời bạc sang lắm phủ phàng. Tiền có kiếm như nước rồi cũng sẽ trôi hết, tay không trắng tay lại về không. Đời phiêu lưu là thế, không biết đến ngày mai, nên giờ đây mới đắng cay, Ngồi trước tấm gương sáng rọi vào đó mới thấy thân xác hoang tàn không nhận ra. Ta mang bao tội lỗi nên thân ta giờ đây kiếp sống không nhà không người thân. Ta mang bao tội lỗi người ơi ta đâu còn chi xin hãy tránh xa kiếp đọa đầy. 

Pháp Âm: Dừng lại

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012

Nhạc: Mình thích ăn chay




Mình thích ăn chay
Chế lời từ Đừng nói xa nhau
Của nhạc sĩ Châu Kỳ - Hồ Đình Phương

Mình thích ăn chay cho tâm hồn thanh thản
Mình thích ăn chay cho trí tuệ tăng dần
Đời sống ăn chay ta đâu cần vào chùa tu
Chỉ cần thích ăn chay là thể hiện lòng từ bi
Mình đã ăn chay bao năm rồi vẫn khỏe
Mình đã gieo duyên cho chúng bạn theo cùng
Thịt cá xưa ta ăn ôi người nặng hành trang
Có bạc trắng với phong sương chẳng gì đậm tình thương
Đời hay nói rằng "chay là chết ở trong lòng một ít"
Vì mấy khi ăn mà chắc được được ăn ngon
Ăn ăn rất nhiều nhưng nợ chẳng có bao nhiêu
Người ta sợ hoặc thờ ơ chẳng biết
Chỉ có ăn chay không bao giờ ân hận
Chỉ có ăn chay tha thiết mộng tâm từ
Đừng khóc cho tương lai mai thuyền ngược về đâu
Với một tiếng tin ăn chay... kiếp mình đẹp ngàn sau...


Mời các bạn chỉnh sửa lại hoặc phụ họa thêm nhé :)
Nam Mô A Di Đà Phật

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2012

Món chay: Món ăn ngày Tết của Mẹ

Đây là những món chay Mẹ của DS nấu ăn cho ba ngày Tết, mời các bạn cùng thưởng thức nhé

Bánh tét nhưn chuối và bánh chưng


Xốt cà


Chúc các bạn nhiều bữa chay ngon miệng.
Nam Mô A Di Đà Phật

FW: Hãy buông ra

Letting_Go
Tôi nghe buổi Thuyết Pháp tại chùa Thiên Môn. Xin thuật lại để quí vị cùng nghe. Sau phần thuyết giảng, đến phần Pháp đàm. Thầy mời quí Phật tử đặt câu hỏi để cùng thảo luận.
Tận cuối hội trường, có một ông già, đứng dậy chắp tay cung kinh xin hỏi: - Kính bạch thầy. Con hiện đang bị bệnh. Hết đau đầu đến đau khớp, đau thận, tiểu đường, cao huyết áp. Bây giờ lại bị bại một chân nữa ạ! Suốt đêm qua con trằn trọc mãi không sao ngủ được do bệnh nó hành hạ xác thân… Cúi xin thầy thương xót chỉ bảo cho con làm sao cho hết đau bệnh? Xin thầy cầu nguyện Đức Phật gia hộ cho con được hết bệnh, khỏe mạnh như xưa…
Thầy lên tiếng nhỏ nhẹ, thong thả nói: - Thưa bác, thưa đạo hữu. Đức Phật đã dạy: Cõi thế gian tràn đầy đau khổ! Trong đó có định luật: SINH, LÃO, BỆNH, TỬ thì đau khổ vô cùng mà bác thì đang đi vào giai đoạn “Bệnh tật”, tức giai đoạn “Hư hoại”. Vạn vật là thế; tất cả đều bị luật “Vô Thường” chi phối. Chẳng hạn như cái áo bác đang mặc, khi mới mua về, vẻ đẹp đẽ, mềm mại, óng mướt, tươi thắm… Nhưng nay bác mặc đã lâu rồi; màu đã bạc, gấu đã sờn, vai đã rách và vải đã mục. Nó đang ở tiến trình hư hoại! Không có gì có thể còn mãi được, vì bản chất tự nhiên là như vậy, mà thân xác bác cũng đang như vậy. Ngay khi bác mới sinh ra thì bác xinh đẹp, rồi bác lớn lên khỏe mạnh. Giờ đây bác đang già yếu và đang ở thời kỳ bệnh hoạn (Sanh, Trụ, Hoại, Diệt). Vậy bác phải chấp nhận điều đó, bác hãy thấu hiểu bản chất của nó, để bác phải chấp nhận nó mà sống an lạc với nó, dù nó ở bất cứ giai đoạn nào.
Bây giờ thân thể của bác đang bắt đầu suy yếu, hư hoại theo tuổi đời chồng chất. Thì bác đừng cưỡng lại điều đó, vì đó là qui luật tự nhiên của thân xác. Chân lý không bao giờ thay đổi đó là: Sinh ra > Già cỗi > Bệnh hoạn > Rồi chết đi! Không cách chi làm khác đi được. Thời gian vận hành của định luật đã chín mùi rồi đấy bác ạ! -
Ông già đó nói tiếp: - Bẩm thầy, nhưng con chưa muốn chết vội, vì con và cháu của con chưa khôn lớn. Nhất là còn nhiều công việc con đang làm dở dang chưa hoàn tất, con cần giải quyết cho xong đã.
- Ồ! Tất cả chỉ là vậy, bác chẳng làm gì khác hơn khiến bác phải lo lắng. Công việc của thề gian, bác hãy để mặc thế gian cho họ tự giải quyết lấy. Bác nên hiểu rằng: Giầu hay nghèo, già hay trẻ, đẹp hay xấu, người hay vật. Bất cứ ai, bất cứ vật gi, bất cứ ở đâu cũng không thể giữ mãi tình trạng nguyên thủy như lúc ban đầu được. Mọi người, mọi vật đều phải thay đổi khác đi theo một định luật: Sinh, Trụ, Hoại. Diệt mà không cách chi sửa đổi được. Điều mà bác có thể làm được là bác tự quán chiếu, soi rọi về thân xác và tâm thức của bác, để bác thấy tính: “Vô ngã” của vạn vật. Để không thấy có cái gì là “Tôi hoặc là của tôi”, mà chỉ là giả có, tạm có mà thôi (Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng. = Cái gì có hình có tướng, đều là giả có, chứ không thật có). Ngay như nhà cửa, sự nghiệp, danh vọng, vợ, chồng, con cái của bác cũng chỉ là: “Của bác trên danh nghĩa, chúng không thực sự thuộc về bác. Chúng thuộc về tự nhiên!!! Như lời bác vừa cầu mong, chẳng những không đạt được. Thân bác vẫn đau đớn như thường và cách suy nghĩ sai lầm của bác còn đau khổ hơn nhiều nữa. Vì cầu mong mà không được là khổ (Cầu bật đắc khổ). Bởi vậy, bác phải nhìn mọi thứ đúng theo bản chất của nó và đừng níu kéo nó, đừng tiếc thương nó: “HÃY BUÔNG NÓ RA”. Bác hãy rũ sạch mọi thứ bên ngoài. Bác hãy “Buông ra!”. Bác đừng bám víu vợ, chồng, con cái, quyến thuộc, tài sản, công danh… Vì nhưng thứ đó bác không thể mang theo được, hoặc bác không “buông”, thì nó cũng phải “buông” bác mà thôi. Cho nên bác “Hãy Buông Ra!”, bởi mọi thứ đều Vô Ngã: “Không tôi và Không của tôi”. Tất cả rồi sẽ biến mất; chẳng còn gì. Bác phải nhận biết cho bằng được điều này, và sau khi biết rồi thì bác hãy ‘buông’ tất cả. Đừng bận tâm về con cái, bây giớ chúng còn trẻ. Rồi mai này chúng cũng sẽ già cả y như bác ngày hôm nay. Không ai trên thế gian này có thể trốn thoát được định luật: sinh tru hoại diệt... Nếu bác “Buông ra” được mọi thứ thì bác mới thấy được chân lý. Vậy bác đừng lo lắng và đừng ôm giữ bất cứ điều gì thì bác sẽ thanh thản trong mọi tình huống bác ạ!
Ông già hỏi nữa: - Bẩm bạch thầy, nghe thầy dạy dễ quá, nhưng làm sao con ‘buông ra’ cho được?
- Nếu bác ‘buông ra’ không được thì bác sẽ vô cùng đau khổ. Vì không ‘buông ra’ cũng chẳng được. Bởi mọi thứ nó không thuộc về của bác, kể cả chính xác thân bác nữa. Lúc này bác hãy tập trung tâm tưởng, để cho nó được an nhiên tự tại, còn mọi việc đã có người khác lo. Bác hãy tự nhủ lòng rằng: “Chung sự” (Tôi hết việc rồi )- Tư tưởng ham sống lâu sẽ làm bác đau khổ. Cho dù bác mong muốn thiết tha tới đâu cũng chẳng được. Muôn sự đều vô thường và luôn luôn không cố định… “Sau khi sinh ra > Nó biến hoại > Sau khi sinh ra > Nó diệt đi ! Đức Phật cũng thế, bác và cả bàn dân thiên hạ cũng đều như thế. Vậy mà bác muốn xác thân bác còn mãi sao được?
Bác hãy nhìn vào hơi thở thì biết. Nó đi vô rồi lại đi ra, bản chất của nó là vậy. Bác chẳng thể ngăn cản sự đi ra và đi vô của nó được. Bác thử nghĩ coi: “Có thể nào bác thở ra mà không thở vào được chăng?”. Tức là hơi thở nó đi vào, rồi nó lại đi ra. Khi nó ra rồi thì nó lại phải đi vào. Tự nhiên là như vậy, không cách chi làm khác được. Y chang sự quá trình bác sinh ra rồi già nua rồi bệnh tật rồi chết đi! Đó là điều hoàn toàn tự nhiên và bình thường…
Nếu bác không sinh ra, thì lấy gì bây giờ bác bị đau bệnh! Và lấy gì để mai mốt bác chết! Bác có hiểu điều đó không ???
- Kính bạch thày, con ngộ được những gì thầy vừa dạy, nhưng con vẫn lo sợ quá chừng!
Thầy cầm ly nước uống nhấp giọng, đoạn thày nói thêm: - Bác nên hiểu rằng: Vạn sự ở đời là như vậy, khi bác nhận thức được đúng đắn thì bác đừng do dự: “Hãy buông ra tất cả, hãy dẹp bỏ tất cả”. Dù bác không buông nó ra thì mọi thứ nó cũng bắt đầu buông bác ra đó. Này nhé! Như những bộ phận trong cơ thể của bác nó cũng đang muốn rời xa bác đấy. Vì những bộ phận ấy nó đã sống đủ thời hạn với bác rồi, nên nó sắp ra đi đó. Bản chất của nó là: “Đã đến, thì phải ra đi”. Bởi thế gian là không có sự bình thường hay mãi mãi, dù bất cứ ở đâu, bất cứ thời nào, bất cứ thành phần giai cấp nào; người giầu có, kẻ nghèo khó, người lớn cũng như trẻ nhỏ, người có học cũng như người thất học…v.v. Cũng không thể có sự bình thường được. Ai ai cũng phải xoay vần theo luật “Vô Thường” chi phối. Quán triệt được điều đó, bác sẽ chả còn quyến luyến bất cứ sự gì. Bác hãy ‘Buông ra” chứ không còn nắm giữ được nữa, ví có giữ cũng chẳng đặng. Bác buông ra, thì tâm bác sẽ thảnh thơi; không buồn mà cũng chẳng vui, không khiếp sợ và cũng chẳng liều lĩnh. Lúc bấy giờ lòng bác sẽ an ổn với trí tuệ hiểu biết: “Vạn vật không bao giờ có thể thường còn mãi mãi được”.
“ĐẶC TÍNH PHẢI ĐỔI THAY CỦA VẠN VẬT, KHÔNG BAO GIỜ THAY ĐỔI”. Nếu bác có nhiều thứ, bác sẽ phải bỏ lại nhiều thứ. Nếu bác có ít thứ, bác sẽ bỏ lại ít thứ; giầu có là giầu có, nổi danh là nổi danh, sống lâu là sồng lâu… chẳng có gì khác biệt, mọi sự cũng thế thôi! Vậy bác hãy buông nó ra, buông cho đến khi nào tâm trí bác an lạc! Mọi sự bác không còn cảm thấy khổ đau hay sung sướng. Mọi- thứ bác không còn thấy là của bác nữa; Sung sướng và khổ đau cũng đểu Hoại, Diệt và Mất tiêu như nhau… Duy chỉ có một thứ là còn và còn vĩnh viễn là của bác. Đó là “Phật tánh” là vĩnh cửu của bác mà thôi.
- Kính bạch thầy, con đã ngộ!!!
- Vậy sao! Bác giải thích xem nào ?
- Thưa thầy, chỉ có định luật: Vô Thường” là bất biến, là vĩnh cửu, là thường còn. Ngoài ra, tất cả các Pháp; muôn vàn vạn sự ở đời này đều luôn luôn biến đổi không bao giờ ngừng. Chẳng hạn như:
*THÂN VÔ THƯỜNG: Nay khỏe mạnh, mai ốm đau. Nay đang sống, mai đã chết…
*TÂM VÔ THƯỜNG: Nay đang mến thương nhau, mai chuyển sang hận thù ân oán nhau…
*TÀI SẢN VÔ THƯỜNG: Của cải nay còn, mai hết. Tức là tiện nghi vật chất không thể tồn tại mãi được… Vật thể này biến đổi chất liệu thành ra vật thể khác. Sự vật không bao giờ cố định cả.
Thầy cười hoan hỷ, đoạn thầy hỏi: - Đúng, bác hiểu khá đấy, như Vậy bác sẽ làm gì khi bác hiểu như vậy?
- Kính bạch thầy, Con sẽ buông ra tất cả mà không bám víu vào bất cứ điều gì trên thế gian này. Để mọi sự chảy suôi như dòng nước. Tính của nước luôn chảy xuống chỗ chũng (thủy lưu tại hạ), dù chỗ đó là đất hay cát, hoặc ruộng vườn. Bản chất của nước là như Vậy, Con cũng phải giữ tâm như vậy. tại sao? Bẩm Thưa thầy, bởi nước luôn chảy một cách tự nhiên xuống chỗ thấp mà không có cách nào cho nó chảy một cách tự nhiên lên trên cao được. đó là định luật của càn khôn vũ trụ mà thầy vừa chỉ dậy cho con.
- Vâng!Bác hiểu được như thế, tức là bác đã thắp sáng ngọn đuốc trí tuệ của bác rồi đấy. Bây giờ chỉ còn một điều là bác đưa vào thực hành những gì bác vừa chứng ngộ là đạt quả Phật rồi đó.
Ông già ngạc nhiên thưa: - Kính thưa thầy, con ngỡ là thành Phật khó lắm chứ! Đâu đơn giản như thầy vừa nói ?
- Phật đã có sẵn ngay trong bác rồi. Nguời đời thường mang ông Phật thật, đi tìm kiếm ông Phật ơ ngoài, ở chốn xa xôi không sao thấy được, để cầu xin van vái… Trong lúc ông Phật ở ngay trong mình thí lại bỏ quên.
Bạch thầy, Con vốn ngu tối xin thầy khai thị cho Con được rõ ràng hơn, chứ thầy nói như thế làm sao Con hiểu được.
- Có khó gì đâu: “Phật Tức Tâm”. Mọi người trong chúng ta đã có sẵn một ông Phật ở trong ta rồi. Nhưng vì u mê tăm tối, nên tham lam: Sắc, Tài, Danh một cách vô độ mà không hiểu rằng những thứ đó do nhân duyên giả hợp tạm có. Hợp rồi tan, sinh rồi diệt! ngay như xác thân bác cũng tạm có đó. Rồi trở thành không đó có bao lâu! Tựa hồ như bóng phù du, như ào ảnh, như khói sương… Nhưng vì si mê chạy theo níu kéo nó. Nên thành chúng sinh mà thôi. Bây giờ bác đã giác ngộ và bác buông ra những thứ mà trước đây bác bám víu vì ngỡ là thật… Vậy là bác đã thành Phật rồi. Bởi Phật và Chúng sinh chỉ khác nhau có một bước:
MÊ LÀ CHÚNG SINH, GIÁC NGỘ LÀ PHẬT Phật và chúng sinh, chỉ khác nhau có vậy. Ví dụ: Ông bà thân sinh ra bác, cho bác ăn học tới nơi tới chốn; là con người trí thức đàng hoàng... Nhưng vì u mê! Bác ham chơi, đàn đúm với chúng bạn, sa đà say sưa trác táng, hưởng thụ thú vui vật chất, dẫn đến sa đọa hư hỏng. Khi ấy, bác là kẻ tồi tệ xấu xa… Nay gặp duyên may bác giác ngộ. Thấy được lẽ thật. Bác bỏ con đường hư thân mất nết, trở lại con người thật của mình… Với bằng cấp và kiến thức có sẵn của mình. Bác tận tụy làm ăn, liêm chính, giữ uy tín đạo đức… Là bác trở thành người cao sang, quí phái… Như vậy, một con người của bác có hai giai đọan:
a) Giai đoạn 1: Bác là kẻ xấu xa, cho dù bác có bằng cấp là người học thức.
b) Giai đoạn 2: Bác là người cao quí. Do bác giác ngộ được chân lý đạo Pháp…
Tức là trước thì bác kà kẻ xấu xa do u mê! Sau bác thành người cao quí do bác giác ngộ. Nghĩa là xấu xa hay cao quí chỉ khác nhau có u mê hay giác ngộ mà thôi. Và Phật hay chúng sanh cũng chỉ khác nhau có thế…
Đoạn thầy đọc bài kệ :
Chiều nay lộng gió thu về
Lá vàng tơi tả tràn trề khắp nơi
Đời người như hạt sương rơi
Lung linh một thoáng mặt trời chiếu tan.
Thân em như đóa hoa lan
Ngươì đời yêu thích muôn vàn đắm say
Nhưng rồi chẳng được bao ngày
Cánh hoa tàn úa đổi thay hoàn toàn.

FW: Ý Nghĩa của 5 ngón tay

image
Ngón cái : Là ngón tay bạn dùng nhiều nhất và dường như nó ở gấn bạn nhất. Hãy dành những mong muốn tốt đẹp đầu tiên cho những người thân thương, gần gũi nhất với bạn.
Ngón trỏ : Hãy mong ước những điều tốt lành cho những người chỉ dạy, hướng dẫn cho bạn. Đó là thầy cô, bạn bè hay bất kỳ ai đó cho bạn dù chỉ là một lời khuyên chân thành.
Ngón giữa : Là ngón dài nhất. Hãy mong những điều tốt lành cho những người mà bạn thấy kính phục. Đó có thể là một nhà từ thiện, một nhà vô địch...  Họ xác lập những đỉnh cao để chúng ta biết là lúc nào cũng có thể cố gắng.
Ngón đeo nhẫn : các thầy cô giáo dạy piano nói rằng: đây là ngón yếu nhất trong cả bàn tay. Nó nhắc chúng ta mong ước những điều tốt lành cho những người yếu đuối, kém may mắn.
Ngón út : Đây là ngón tay nhỏ nhất. Nó nhắc bạn về sự khiêm tốn của bản thân bạn và nó nhắc nhở bạn ước mong điều tốt lành cho chính bạn.Riêng ngón út bàn tay trái: đó là ngón tay dành cho tình bạn, cho những người bạn xung quanh chúng ta.

Bài đăng phổ biến