Thứ Tư, 12 tháng 10, 2011

Món chay: Món chay mấy tuần?

Mắm đu đủ chay.  Món này coi bộ hấp dẫn, DS thấy có khóm, đu đủ, cà rốt và chao.  Làm thay cho mắm tôm.

Phở chay
 Bánh phở
 Nước lèo
 Rau quế và giá
 Rau ngò

 Dồi chay

Dưa leo xào

 Bánh da lợn...chay :)

 Xôi đậu phộng

Xôi gấc

Gởi tặng các bạn những món chay ở chùa hồi mấy tuần trước (hên chỉ là hình chứ không thôi tới bây giờ là thiêu hết trơn rồi :).  Bữa đó DS không có ở lại nghe Pháp, nên chỉ có ẩm thực thôi hà.  Hôm đó có món chánh là phở chay.  Chụp hình thôi rồi đi về không có ở lại thưởng thức nên DS cũng thật sự là "ăn ảnh" như các bạn vậy đó.

"Ăn ảnh" hoài mà sao chụp hình không đẹp tí nào :(

Mến chúc các bạn luôn vui khỏe, lúc nào cũng cười để được "ăn ảnh".
Nam mô A Di Đà Phật.

Thứ Ba, 11 tháng 10, 2011

Món chay: Những món chay linh tinh

Cà chua của DS trồng, rau lang của chị bạn cho, chấm với cà pháo ngâm chao


Bánh phở tự làm với nước lèo nấu bằng mướp tây tự trồng, cà rốt, củ cải trắng, nấm đông cô tươi và gia vị nấu phở.  Ngọt nước lắm khỏi cần nêm đường.  Khi nấu nước lèo DS làm mì căn thả vô hầm luôn.


Bánh pretzel, đặc sản của Phila, ăn với mù tạt (mustard).  Món này DS không ăn thường, nhưng đi xa lại nhớ.  Khi ăn phải cẩn thận lỡ dính áo thì... không biết phải làm sao :).  DS chưa làm qua bánh pretzel, nghe nói làm như làm bánh mì, nhưng trước khi nướng thì nhúng vô nước sôi có pha baking soda để ra màu như vậy.  Lúc mới ăn không quen tưởng đâu là bột bị chai :)  Dân Philly hay ăn bánh này vào buổi sáng hay ăn chơi với nước đá bào (water ice).  DS hay chấm bánh này vào nước đá bào để ăn, có người thấy hỏi sao ăn gì kỳ :) .   Bánh pretzel là chay 100% đó. 

Chúc các bạn nhiều bữa chay đơn giản mà ngon nhé.
Nam mô A Di Đà Phật

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011

Món chay: và bài Pháp "Phước huệ song tu" - Chùa Giác Lâm

 Xôi lá cẩm

 Canh bí rợ với nấm

 Nui xốt cà

 Tàu hủ kho thơm với củ cải trắng

Đậu que xào

Chè xôi nước

Nếu các bạn có dịp nghe Đức Đạt Lai Lạt Ma hay những vị Thầy nói Pháp, các bạn sẽ thấy được quý Thầy đều dạy cho mình cách làm sao để có hạnh phúc.  Chữ hạnh phúc ở đây không phải là hạnh phúc thường tình như là tình yêu nam nữ, hay đời sống thật giàu sang, hay món ngon vật lạ, hay ngoạn mục du lịch ...  Mà hạnh phúc ở đây có nghĩa là an lạc (inner peace), người có được an lạc rồi thì việc hưởng thụ cho cá nhân đối với họ không còn quan trọng nữa.  Họ sẵn sàng chia sẻ những gì họ có cho những người kém mai mắn.  Khi hỏi tại sao họ làm như vậy thì được trả lời rằng vì làm việc đó khiến họ vui (hạnh phúc, happy).  Đây là mục đích của những người làm việc thiện.  DS đã hỏi nhiều người làm việc thiện lắm rồi và đều được trả lời như vậy.  Chỉ đơn giản có vậy.

Mỗi buổi sáng chú nhật đáng lẽ được ngủ nướng là ngon nhất, nhưng có một việc làm mà DS nghĩ còn ngon hơn, đó là việc chia sẻ tiếng Việt với những em nhỏ sinh trưởng ở Mỹ.  Vào lớp nhìn thấy các em cũng thức dậy thật sớm để đến lớp là trong lòng thật vui, nhìn thấy các em ham học thì trong lòng càng vui hơn, nhìn thấy các em xung phong lên bảng ráng bỏ dấu cho đúng thì thật không có gì để diễn tả hết niềm vui đó.  Nên các bạn, mình cố gắng làm việc thiện để mình được vui nhé.

Sau giờ tiếng Việt là giờ tụng kinh và thuyết Pháp ở chùa.  Thú thật, nhiều khi sau lớp học DS hay cúp cua về sớm lắm, vì công việc nhà còn bề bộn.  Nhưng nán ở lại chùa cũng rất là vui vì sau phần tu phước là đến phần tu huệ.  Được tụng kinh, được nghe Pháp để tâm trí được mở mang, để biết sống sao cho tốt đẹp cho đời cho đạo.

Hôm nay DS có đủ duyên nghe bài Pháp "Phước huệ song tu" của Ni Sư trụ trì chùa Giác Lâm, DS xin chia sẻ đến các bạn để chúng ta cùng nhau tu phước tu huệ các bạn nhé.

Vào một kiếp xa xưa có hai vị Tỳ Kheo, một vị chỉ chuyên tu nhưng không làm phước, một vị chuyên làm phước mà không chịu tu.  Đến khi Đức Phật Thích Ca thành đạo thì vị chuyên tu đầu thai gặp đức Phật xuất gia làm sa môn và tu chứng quả A la hán.  Nhưng vị này khi đi khất thực thường bị trở về không đủ cơm ăn và thường hay bị đói.  Còn vị chuyên tu phước thuở đó thì đầu thai thành con voi có sức mạnh, được nhà vua cưng chìu cho đeo vàng bạc đầy mình và vật thực rất đầy đủ.  Vì đã chứng quả A la hán, biết được kiếp trước của mình, vị sa môn rất hối hận vì đã không tu phước nên kiếp này phải chịu đói.  Vị A la hán này gặp được voi và nói cho voi biết vì sao phải sinh ra là làm loài vật.  Con voi nghe xong, biết được mình thiếu trí huệ, bỏ ăn để bỏ báo thân làm voi.  Qua câu chuyện này, mình nên biết rằng phước, huệ cả hai đều rất là cần cho đời sống tu tập của mình.
Tu phước thì mình bố thí nội tài (kiến thức, sức lao động) và ngoại tài (tiền) và bố thí Pháp, người xuất gia học Pháp xong rồi thì nói cho Phật tử nghe.  Đối với Phật tử thì nên đem những gì mình nghe được để nhắc nhở người khác.  Không ai mà nghèo đến nổi mà không có thể tu phước.  Không có tiền thì có sức, có lời nói.  Không phải đợi có tiền nhiều mới bố thí, mình nhịn một chút phần mình để chia sẻ cho người thì phước rất lớn.
Đức Phật có dạy Tứ nhiếp Pháp để mình áp dụng trong việc tu phước để làm lợi ích cho người.
1.  Bố thí nhiếp:
Có người hỏi tui nghèo quá lấy gì mà bố thí.  Xin nghe câu chuyện sau đây.
Vào thời đức Phật có vị vua tổ chức lễ cúng dàng Trai tăng.  Lúc đó có một bà lão ăn mày nhịn phần ăn của mình để xin cúng dường Phật một nắm đậu.  Đức Phật liền hóa phép cho mỗi hạt đậu đều được rơi vào mỗi bát của chư Tăng.  Tuy có một nắm đậu nhưng phước đức của bà lão còn nhiều hơn là  của nhà vua cúng dường món ngon vật lạ.  Vì của cúng dường của Vua là của bá tánh.  Nhà vua nghe vậy hiểu được lòng của bà lão và tặng bà ta vàng ngọc gấm vóc để thoát khỏi kiếp sống ăn mày. 

Qua đây mình hiểu rằng nếu có ít mà đem dâng cúng bằng tất cả tấm lòng thành thì phước đức rất lớn.  
Làm lành chớ nên do dự.  Khi phát bồ đề tâm chừng nào thì làm liền, đừng nên nói để dành đến chừng nào có nhiều thật nhiều rồi mới bố thí.  Vì vô thường, mình đâu biết được mình sẽ ra đi lúc nào.  

Nhiều người tu cũng hẹn như vậy, nói để chừng nào về hưu mới tu, xong tới có cháu phải giữ, xong tới có chắt...  Hằng ngày phải dành thời gian tu tập, đừng nói rảnh hả tu, không bao giờ rảnh đâu.
Bố thí là:
-Đem những gì mình có, cho những người không có
-Tìm hiểu hoàn cảnh, tâm trạng và hoài bão của người xem người ta cần gì

Bố thí có:
-Tài thí: cho người tiền của vật chất
-Pháp thí: đem lời Phật dạy hướng dẫn cho người, cho người băng dĩa Pháp
-Vô úy thí: cho người những điều không lo sợ. 
Thí dụ như có nhiều người lo sợ bị cướp, bị mất của cải.  Mình tìm cách khuyên người ta nên đề cao cảnh giác, nhưng nếu bị mất là do nhân quả, không nên quá lo sợ.  Cũng không nên mở cửa cho ai vào nhà mình muốn cướp thì cướp :).  Mình cẩn thận hết sức thì thôi, không việc gì phải lo.
Có người bị bệnh nan y thì mình khuyên người ta lo chữa trị, và không nên lo lắng, buông cái lo để nếu không trị được thì cũng còn có đường về Tây Phương.
2.  Ái ngữ nhiếp:  dùng lời dịu dàng cho người bớt khổ.
Mình có cảm hóa được người, mới hướng dẫn người được.  Ở đời nhiều người hay dùng lời sẳn, vụng làm người khó chịu, chán ghét, không thích thân cận, vậy thì hướng dẫn người sao được.
Không phải mình dùng lời ngọt ngào hoa mỹ để lừa gạt người đâu nhe, đây không phải là tu phước.
3.  Lợi hành nhiếp:  hành động để làm lợi ích cho người.
- cho 1 lời an ủi
-thăm người bệnh
-làm cho người cảm mến 
-người không hiểu thì giúp cho người hiểu
-giúp người nhẹ bớt gánh lo
-có lòng thì làm được (chứ không phải ai chết sống mặc ai)
4.  Đồng sự nhiếp:  muốn giúp được người thì phải làm việc chung với người.
Tại sao đức Phật lại chọn Ta Bà uế độ có năm thứ ác trược để thị hiện?  Vì đức Phật muốn hóa độ chúng sanh.  
Cùng làm việc hòa mình, hy sinh, chịu cùng hoàn cảnh thì dễ thông cảm.  Mình chỉ tay năm ngón thì không được đâu.
Tóm lại mình phải thiết thực, làm gương mẫu tiêu biểu cho người mới được người thương cảm, tán thành.  Được như vậy thì ở trong xã hội mình mới đem lại sự tốt đẹp cho đời.

Chúc các bạn luôn tu phước và tu huệ.
Nam mô A Di Đà Phật.

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011

Nấu chay: Đậu que nướng

Hôm bữa DS tới nhà người bạn chơi và được cho ăn món đậu que nướng thật ngọt và dòn.  Hôm nay DS bắt chước.  Làm dễ như chơi :).  Đậu rửa sạch, cắt bỏ hai đầu, để ráo nước.  Trộn chút dầu và muối rồi cho vô lò nhỏ nướng.  Nướng (toast) 2 lần, xong trở đậu, nướng 1 lần nữa.  Thế là xong, mình có món đậu que nướng ngon lành rồi đấy :).  Dễ không?

Chúc các bạn làm được nhiều món chay ngon, nhanh và gọn.
Nam mô A Di Đà Phật

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011

Bát Quan Trai: BQT - 24/09/2011


 Bánh canh

 Bông cải xào

 Chè thưng

 Dưa cải xào

 Tàu hủ ky quấn sà

 Gỏi khổ qua (món lạ, nhưng rất ngon)

 Ruốc khổ qua (bầm rất nhuyễn và làm hơi ướt vì có chao, ngon hơn của DS làm nhiều :)

 Chè sôi nước ba màu

Tàu hủ chiên sả ớt

Hôm nay Ni Sư giảng tiếp kinh Kim Cang.
Phẩm 18: Đồng quán có một thể

1. Như Lai có nhục nhãn không? (mắt thịt)
2. Như Lai có thiên nhãn không? (trời)
3. Như Lai có tuệ nhãn không? (thanh văn, vô ngã, các pháp không thật)
4. Như Lai có pháp nhãn không? (Bồ tát)
5. Như Lai có Phật nhãn không? (Phật)
Phật có 5 nhãn nên thông suốt hết. Mình có 1 nhãn làm sao hiểu hết lời Phật nói

Các thế giới của chư Phật nhiều như là cát của nhiều sông Hằng. Trong các thế giới đó chúng sanh có bao nhiêu thứ tâm đức Phật đều biết hết.

Các tâm không phải tâm, ấy gọi là tâm. Tâm quá khứ không thể được, tâm vị lai không thể được, tâm hiện tại không thể được.

Phật do dùng thiên nhãn nên mới thấy 1 bát nước có 84,000 trùng. Những vị chứng quả thấy trùng không dám uống. Phật bảo phải dùng nhục nhãn mà uống. Coi cái nào tội ít hơn thì làm, như có một kiếp đức Phật làm thuyền trưởng đã giết bọn cướp để cứu 500 người lái buôn.

Thanh Văn chứng A La Hán không còn chấp ngã, biết các pháp do duyên hợp mà thành, thân do tứ đại hợp thành.

Bồ tát biết các pháp như mộng huyễn bào ảnh, không bị các pháp lôi cuốn (pháp nhãn)

Chúng ta đang đi trên đường A La Hán và Bồ Tát. Muốn biết chúng ta thành tụ hay chưa thì biết liền. Đường xa nhưng có đi là có tới.

Có học Phật nhìn người thì biết cái nghiệp của người đó, biết là mình nên làm theo hay nên tránh.

Tu có an lạc vì hiểu do nghiệp, do thử thách, không than trời trách đất. Người mà ngồi than trời trách đất là người đó có biết tu không?

Còn phàm phu thì có phiền não, người thân của mình bị buồn khổ, mình giúp không được thì thôi, không vì đó mà bị lôi cuốn theo. Không có khả năng thì lánh duyên, không nên buồn khổ làm xao động bản thân mình cũng bị đoạ lạc.

Bao nhiêu tâm Phật đều biết hết:
Già thì nghĩ về quá khứ: hồi xưa đẹp, oai.... Quá khứ thì đã qua
Thanh niên thì nghĩ về tương lai: sẽ làm gì, thành gì... Tương lai thì chưa tới
Hiện tại thì không dừng
Ba thứ tâm:
Tâm quá khứ không thể được
Tâm hiện tại không thể được
Tâm tương lai không thể được

Chúng ta luôn sống bằng ba thứ tâm không thật nên không thấy được lẽ thật. Vậy sao chúng ta chấp? Chúng ta luôn chấp là thật bắt mọi người phải theo, nhất là trong tập thể.

Đức Phật ở đây muốn chỉ cho chúng ta phá chấp về tâm. Nếu chấp tâm sanh diệt thì không thể nào giải thoát được, đó là động cơ dẫn chúng ta vào sanh tử luân hồi, 6 nẽo. Nếu biết vậy thì chúng ta buông bỏ, tất cả đều là vọng tưởng.

Nếu không bị tâm giả dối dẫn thì tâm mình thanh tịnh. Phải hằng quán chiếu như vậy.

Trí tuệ bát nhã phá ngã, phá chấp. Thân bất tịnh, tâm vô thường.

Lúc nào dể quán chiếu? Lúc bệnh, lúc bị chửi. Muốn thử xem ai chửi thì giận không, thấy cái gì đẹp thì thích không.

Biết tri túc thì đời sống thảnh thơi. Có khi nào đủ không? Nếu không biết đủ thì không khi nào đủ.

Chúng ta bị tâm vô thường nên phiền não. Ở gia đình thì muốn vô chùa, vô chùa thì phiền não. Nếu phiền não đi đâu cũng phiền. Muốn tu thì phải phá chấp: người buồn cảnh có vui đâu bao giờ.

Chỗ không như ý thì đòi như ý, như ý rồi thì chuộng cái khác.

Muốn tâm an phải buông bỏ, tâm bình thì thế giới bình. Phải như tâm Bồ tát, gặp người giúp là thiện hữu tri thức thì mình cám ơn. Còn gặp người phá mình thì là Bồ tát nghịch duyên thử mình xem mình tu có tiến, mình cũng cám ơn. Không ai làm động tâm ta được. Đây là đưồng mình đi thì phải ráng mà đi. Gặp nghịch cảnh phải vận dụng quán chiếu mới vượt qua mà tâm an.

Bình tĩnh trước nghịch cảnh.
Phản quang tự kỷ bổn phận sự
Nếu bị oan, xét coi mình có lỗi hay không. Có thì sửa, không thì là thử thách và trả nghiệp, như vậy thì tu mới tiến

Tóm lại:
1. Phật có ngũ nhãn nên lời nói không sai
2. Thuận duyên theo quá khứ, hiện tại, vị lai nên không an, muốn an thì không bị ba tâm đó lôi kéo
3. Biết tri túc. Đời vô thường, mới đó chết đó. Có 1 cái đám tang, mới còn khoẻ mạnh, mà 15 phút sau là chết.

Muốn lâm chung an ổn thì ngay bây giờ phải lo tu

Chúc các bạn thân tâm thường an lạc.
Nam mô A Di Đà Phật

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

Nấu chay: Canh bún riêu Hàn quốc chay

Dạo này DS làm biếng xay sửa đậu nành để nấu bún riêu :(,  nên thường mua tàu hủ của Mỹ hay của Hàn Quốc mà nấu.  DS chia sẻ lên đây xem có ai thích nấu kiểu này không :)

Riêu chay:
1 hộp tàu hủ cứng gồm 4 miếng ở chợ Hàn
1 lon nhỏ cà paste
muối, đường nước tương, tiêu
1/4 pound bột mì căn (chỉ là phỏng chừng)

Canh:
1/2 nồi nước hầm từ rau củ, hay nước lã
1/2 pound nấm gì cũng được (DS dùng nấm thay cho bột ngọt hay bột nêm), xắt lát
1/2 muỗng cà phê gừng bầm
2 trái cà, cắt múi
dầu, đường, muối, tiêu, nước tương

Cách làm:
1.  Luộc sơ tàu hủ, để cho hơi ráo nước, bóp nhuyễn (DS dùng đồ ép khoai tây)
2.  Trộn gia vị và cà vào tàu hủ cho đều
3.  Rắc bột mì căn vào, trộn đều cho đến khi nào thấy vò viên được
4.  Thoa dầu vào khuôn, có thể vò viên, có thế vò nấm tay, có thể cho vô khuôn làm bánh mini muffin, hay trải mỏng ra khuôn để hấp
5.  Hấp 30 phút
6.  Trong thời gian hấp riêu chay thì mình nấu canh
7.  Khử gừng với dầu, xào cho thơm
8.  Cho nấm vô xào, xong tới cà
9.  Nêm gia vị, chế nước vô nấu sôi
10.  Bây giờ thì mình luộc bún hé, bún Hàn Quốc luộc lâu lắm, nếu muốn mau thì ngâm trước.
11. Khi bún chín, mình thả riêu vô nồi canh, là chang vô bún được rồi.  Nếu muốn ngon thì chiên phần riêu hấp trong khuôn muffin để làm chả nhé
12. Khi ăn nếu muốn dậy mùi thì nêm chao hay tương cự đà

Chúc các bạn làm món này thành công.
Nam mô A Di Đà Phật

Thứ Hai, 3 tháng 10, 2011

Nấu chay: Chả Ginkgo (Bạch Quả) chiên - Lục Bình thực hiệnnh)


Hôm nay có đầu bếp ở tận bên châu Âu mến chia sẻ đến các bạn một món ngon, rất dễ làm, nghe tên là đã thấy thích, nhìn hình là đã thấy mê, ăn "ảnh" là đã thấy... thèm :).   DS và các bạn cùng vào bếp với Lục Bình nhé.

Trước hết rất cảm ơn DS thật nhiều, vì nhờ có các hướng dẫn và xem hình các thức ăn của trang Ẩm thực chay…, nên LB cũng nấu nhiều món rất ngon, và cũng hướng dẫn lại cho các bạn đồng nghiệp nữa đó.

Bây giờ ở Đức chuẩn bị vào thu, mùa thu thì có rất nhiều loại cây cho hạt , như là hạt dẻ (Kastanien) Haselnuss, Bucke, và Ginkgo (Bạch quả


Hạt dẻ (Kastanien) (Chestnut)


Cây Ginkgo (Bạch quả)


Hạt Ginkgo (Bạch quả)

Ginkgo (Bạch quả)  ở VN mình người ta nấu chè với hạt sen, hoặc chè sâm bổ lượng… .Hôm nay LB làm món chả Ginkgo chiên, món này ăn với bún hay kẹp bánh mì hoặc ăn với cơm cùng dưa chua cùng nước tương ớt thật cay thì khỏi chê luôn.



Vật liệu và cách làm:
500g hạt Ginkgo (đập vỏ rồi), hoặc ở các tiệm châu á cũng có bán
1 cây Porée
1 muổng café tiêu hột + gia vị tuỳ theo khẩu vị
Có thể thêm nấm mèo, đậu hủ hoặc đậu Hòa Lan …
Ginkgo đập vỏ, nấu nước sôi bỏ vào luộc, để tiết kiệm điện nên nước vừa sôi bỏ hạt Ginkgo vào nồi đậy nắp lại tắt điện để trên bếp khoảng 10 phút vớt ra để nguội và ráo nước (nước luộc dùng để uống rất tốt cho não).
Hạt Ginkgo xay nhỏ và poree cũng xay nhuyển, nêm nếm vừa ăn để khoảng 1 tiếng rồi trộn đều, vo viên, ép dẹp thế là chiên được rồi.



LB thân chúc DS và các bạn cùng ăn chay để khỏe mạnh và tu hành tinh tấn


Cám ơn bạn Lục Bình đã giúp cho trang nhà Ẩm thực chay thêm phần phong phú.
Nam mô A Di Đà Phật

Bài đăng phổ biến