Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Văn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2012

Nhạc: Quả gì?

Quả gì mà chua chua thế
Xin thưa rằng quả khế
Ăn vào thì chắc là chua
Vâng vâng, chua thì để nấu canh chua

image

Quả gì mà da cưng cứng
Xin thưa rằng quả trứng
Ăn vào thì nó làm sao
Không sao, ăn vào người nó thêm cao

image

Quả gì mặc bao nhiêu áo
Xin thưa rằng quả pháo
Ăn vào thì chắc là dai
Không dai, nhưng mà nổ điếc hai tai

image

Quả gì mà lăn lông lốc
Xin thưa rằng quả bóng
Sao mà quả bóng lại lăn
Do chân, bao người cùng đá trên sân

image

Quả gì mà gai chi chít
Xin thưa rằng quả mít
Ăn vào thì chắc là đau
Không đau, thơm lừng tận mãi hôm sau

image

Quả gì mà to to nhất
Xin thưa rằng quả đất
To bằng quả mít mật không
To hơn, to bằng đỉnh núi Thái Sơn...

image

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012

Nhạc: Ngày đầu tiên đi học

cry

Ngày đầu tiên đi học
Mẹ dắt tay đến trường
Em vừa đi vừa khóc, mẹ dỗ dành yêu thương!

Ngày đầu tiên đi học
Em mắt ướt nhạt nhòa
Cô vỗ về an ủi, chao ôi sao thiết tha!

Ngày đầu như thế đó
Cô giáo như mẹ hiền
Em bây giờ cứ ngỡ, cô giáo là cô tiên

Em bây giờ khôn lớn
Vẫn nhớ về ngày xưa
Ngày đầu tiên đi học
Mẹ cô cùng vỗ về

Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2012

Nhạc: Lạy Phật Quan Âm - Nguyễn Đức

ViaQuanAm050822012 028
Ca khúc: "Lạy Phật Quan Âm"
Sáng tác: Hàn Châu
Trình Bài: Ca sĩ Nguyễn Đức
Dưới tòa sen vàng con quỳ lạy Bồ Tát Quan Âm
Người đã cho con niềm tin yêu giữa cuộc đời
Quan Âm Bồ Tát hiệu viên thông
Mười hai nguyện lớn rộng mênh mông
Cứu giúp bao người qua cơn khổ nạn từ bi độ đời
Quan Âm...
Trái tim sáng ngờị.. cứu người hoạn nạn qua cơn khó khăn
Quan Âm...
Tay cầm bình nước Cam Lồ
Tay cầm nhành liễu Thanh Nhàn... rưới khắp thế gian
Tốt tươi mát mẻ mười phương thanh nhàn
Dưới tòa sen vàng, hương trầm tỏa ngát nhân gian
Lạy Phật Quan Âm dìu con qua bến mê đời
Cho con được sống đời an vui
Cho con được sống đời xinh tươi
Quan Âm cứu khổ, Quan Âm cứu nạn đời con rạng ngờị

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2012

Truyện: Đồi hoa mai trắng – Chân Y Nghiêm

hoamai

Ngôi chùa còn chìm trong màn sương im lặng. Ánh trăng rằm tỏa sáng khắp núi đồi. Sư chú Viên Thể thong thả đi từng bước lên gác chuông. Bóng chú đổ dài trên từng bậc thang, cơn gió mát thổi nhẹ, phảng phất hương thơm từ cánh đồi Mai làm chú cảm thấy khoan khoái, lâng lâng trong từng bước chân theo hơi thở chánh niệm. Chú đứng im lặng trước đại hồng chung, thở nhẹ ba hơi, ý thức đuợc sự có mặt của chuông, đưa hai tay kính cẩn nâng vồ chuông lên ngang trán niệm:

Nguyện tiếng chuông này vang pháp giới

Khắp nơi u tối mọi loài nghe

Siêu nhiên vượt thoát vòng sinh tử

Giác ngộ tâm tư một hướng về.

Từng tiếng chuông thong thả nhẹ buông, rồi từ từ nhanh, dồn dập từng hồi, cuồn cuộn như sóng hải triều kêu mọi loài tỉnh thức.

Đại chúng đã có mặt đầy đủ ngoài sân. Sau ba tiếng khánh của thầy Tri Chung, mọi người đi thật nhanh trong im lặng. Ánh trăng văng vặc trên sân gạch đỏ, in những chiếc bóng đổ dài đang chập chờn như từng đợt lá cuốn khiến chú Viên Thể mỉm cười. Hôm nay trong lòng chú rộn ràng một niềm vui.

Giờ ngồi thiền sáng nay chú thấy hạnh phúc. Trên bàn thờ Phật hoa quả được chưng bày trang nghiêm đẹp mắt. Ngôi Tam Bảo rực rỡ trong buổi sáng Rằm tháng Giêng.

Sư chú hôm nay có nhiệm vụ trông nom chánh điện và vườn cây cảnh. Khách thập phương mặc quần áo đẹp chỉnh tề đến mỗi lúc một đông. Mỗi người đều đốt một cây hương khiến chánh điện và khuôn viên chùa ngào ngạt khói.

Sư chú Viên Thể đi rút bớt chân hương từ các bát hương, rồi chú đi vòng quanh trong vườn chùa để canh người hái lộc. Hái lộc đầu năm là một niềm vui của khách thập phương, nhưng hành động thiếu ý thức ấy, gây thiệt hại lớn cho nhà chùa.

Từ xa, dưới gốc cây cam, một thiếu nữ dáng mảnh mai đang kiễng chân vin cành, hái một chùm hoa cam. Chú Viên Thể đi nhanh tới, nhìn chùm hoa cam trên tay thiếu nữ mà nóng mắt. Chú chắp tay, định cự nự thì ánh mắt ranh mãnh của thiếu nữ nhìn chú mỉm cười, làm cho chú khựng lại, lúng túng.

- Xin chú cho Thơ Thơ cành hoa cam này để biếu mẹ đầu năm cúng Phật. Mẹ Thơ Thơ đang bị bịnh nặng ở nhà. Mẹ rất thích hoa cam. Chú vui lòng, chú nhé.

Lời nói nhẹ như tơ phát ra từ đôi môi xinh xắn đỏ hồng của cô thiếu nữ khiến sư chú thấy lòng dịu lại, hai tai chú nóng ran, tim chú đập nhanh, chú không có phản ứng gì khác là đứng chết trân, một lúc sau chú mới lấy lại bình tĩnh, nói nhỏ nhẹ:

- Lần sau cô muốn hái hoa, phải xin phép thầy Tri Viên. Cô tự ý hái như vậy, cô sẽ bị phạt tiền, còn tôi thì bị phạt quì hương.

Ồ, Thơ Thơ không biết, xin lỗi sư chú. Để Thơ thơ tìm thầy Tri Viên, xin thầy đừng bắt phạt sư chú nữa.

- Thôi, lần này lỡ rồi, thầy Tri Viên đang bận. Mà mẹ cô đau bệnh gì, có nặng không?

- Mẹ em đau đầu cả mấy tháng nay. Cứ ngửi mùi hoa cam là mẹ thấy dễ chịu.

- Nhà cô có ở gần đây không, ở trên núi có thứ lá uống vào là hết nhức đầu, để bữa nào tôi đi hái đem biếu bà một ít.

- Nhà em cách đây năm ấp, sư chú đến Thôn Đoài, hỏi nhà Thơ Thơ là ai cũng biết.

Thấy hai sư huynh từ đằng xa đang đi tới, chú Viên Thể chắp tay xá chào Thơ Thơ rồi tiếp tục đi kiểm tra vườn cây cảnh.

Mấy hôm nay sư chú cảm thấy lâng lâng. Hình ảnh cô gái xinh đẹp dưới gốc cây cam cứ lăng xăng trong đầu chú. Chú thương mến cô là người con hiếu thảo, rồi chú lại thấy tội nghiệp cô có bà mẹ đang bị bịnh. Chú trở nên thẫn thờ, đi, đứng, làm việc thiếu chánh niệm khiến mọi người không vui, nên chú hay bị nhắc nhở, la rầy.

Chú cảm thấy đơn độc, không ai thương chú cả. Chú sống khép kín như một hải đảo với riêng hình bóng Thơ Thơ.

Nỗi nhớ càng tăng thì chánh niệm vắng bóng, chú trở nên lười biếng công phu, chấp tác. Chú thấy đời sống trong chùa trở nên vô nghĩa.

Chú muốn vào đời làm một hiệp sĩ, giúp đỡ những người hoạn nạn khó khăn, nhất là Thơ Thơ, mẹ nàng đang bệnh, mẹ con nàng đang cần sự giúp đỡ của chú.

Ý tưởng hiệp sĩ như là một chính nghĩa bùng vỡ trong chú, thúc đẩy chú phải rời bỏ mái chùa thân yêu mà mười chín năm nay vị thầy nhân đức và Tăng chúng thương yêu, đùm bọc chú từ khi còn là một đứa bé bơ vơ ngoài chợ.

Khăn gói lên đường với hai bàn tay trắng, chú bỏ trốn thầy, ra đi tìm Thơ Thơ. Lần theo con đường, đi hết ấp này sang ấp khác, chú đã tim thấy nhà nàng. Khác với trí tưởng, nhà nàng chỉ là mái tranh đơn sơ, thì hiện tại trước mặt chú là ngôi biệt thự sang trọng, kín cổng cao tường. Viên Thể đang đứng tần ngần thì bóng nàng xuất hiện. Nàng đẹp như một tiên nữ, nhìn chú nhoẻn miệng cười. Chú đứng lặng thinh, không mở miệng nói thành lời. Nàng mở cổng. Chú bị sức hút lôi cuốn đi vào trong, như người mất hồn.

Nàng mời chú ngồi, rót nước mời chú uống rồi bắt đầu hỏi chuyện. Chính nghĩa lúc trốn thầy ra đi để làm hiệp sĩ cứu giúp nàng tan biến trong đầu. Bây giờ thì chú mới thấy mình sai, nhưng đã muộn rồi. Chú trốn ra đi viết cho thầy những lời khí phách, nhưng chính sắc đẹp quyến rũ của Thơ Thơ biện hộ cho hành động lỡ lầm của chú.

- Gió nào đưa sư chú đến nhà Thơ Thơ vậy?

Nàng nhìn chú tinh nghịch hỏi.

Chú ấp úng chưa biết trả lời sao thì ba Thơ Thơ bước vào nhà.

- Thưa ba, đây là sư chú chùa Thiên Vân trên núi Bửu Long. Hôm rằm thàng Giêng con lên chùa, xin sư chú nắm hoa cam cho mẹ.

Ông Hội Đồng rất thương vợ và con gái. Ông làm việc bận rộn và mải mê kiếm tiền cũng chỉ vì ông muốn cho bà Hội Đồng và ThơThơ được sung sướng mà thôi. Nay thấy con gái quí mến sư chú, ông cũng quí mến lây. Ông tươi cười chào sư chú, ngồi xuống hỏi chuyện. Chú Viên Thể thấy mình rơi vào cảnh chẳng đặn đừng nên đành phải nói dối. Chú nhỏ nhẹ thưa rằng nhà chú rất nghèo, mẹ chú bị đau nặng, chỉ có mình chú là con nên chú đành phải vì chữ hiếu mà về lo phụng dưỡng mẹ, chú cần có một việc làm, để có tiền lo thuốc thang cho mẹ.

Cảm động trước tầm lòng hiếu thảo của chú, ông giúp cho chú công việc trông nom vườn cây cảnh. Chú nhìn Thơ Thơ bằng đôi mắt thương yêu và biết ơn.

Chú Viên Thể có diện mạo khá đẹp trai, thân hình dong dỏng cao, dáng đi đứng, nói năng dịu dàng. Chú ít nói, trầm tĩnh, nhưng mỗi khi chú nói đều biểu lộ sự chín chắn, lễ độ. Nhà ông Hội đồng có nhiều người giúp việc, họ thường tỏ ra sợ sệt khi gặp ông Hội Đồng và tiểu thư Thơ Thơ.

Nhưng khi vắng mặt chủ, họ thường bông đùa hóm hỉnh.

Họ thấy chú mới đến mà được ông chủ và tiểu thơ quí mến, ưu đãi nên tỏ ra ganh tị, qua những lời nói và nụ cười châm biếm:

Bác Tám tài xế cười hô hố:

- Chà, coi bộ chú em siêng năng dữ à, suốt ngày ở ngoài vườn, hết cuốc đất lại trồng cây, vườn xanh tốt hẳn ra. Chả trách ông chủ và tiểu thơ có vẻ đặc biệt với chú em. Ráng nữa đi, ổng thương, sẽ nhận làm con rể đó.

Chị Xuân nhà bếp cuời, tiếp lời:

- Coi bộ cũng hơi khó đấy. Nhìn chú em còn dáng điệu thầy chùa lắm. Đã vào tới nhà quan rồi mà vẫn còn mặc áo nhật bình, ăn chay. Sáng thì thức thật sớm ngồi thiền, tối thì thức thật khuya tụng kinh, thiền tọa. Còn bụng dạ nào mà làm rễ nữa.

Bác quản gia cười hóm hỉnh:

- Thầy chùa thì cũng có trái tim như người ta chứ, nhất là trước sắc đẹp kiều diễm của tiểu thư, phải không chú em?

Trước những lời nói bông đùa đó, chú không tỏ vẻ giận, cũng không hùa theo tán đồng câu chuyện, chỉ im lặng mỉm cười. Chú luôn quan tâm, giúp đỡ khi có người nhờ đến.

Thái độ hiền lành của chú dần dần được mọi người quí mến, tin tưởng. Khi gặp chuyện buồn, họ hay tìm đến chú tâm sự, có khi kể lể, trách móc người này, phê phán người kia. Chú chỉ im lặng ngồi nghe để chia sẻ nỗi buồn giận đang đốt cháy tâm can họ mà không hùa theo, đôi khi pha trò cho họ cười, xua tan bầu không khí u ám trong đôi mắt họ. Chú có lòng thương người và hào hiệp khi có chuyện nguy hiểm xảy đến. Có một lần khu nhà lá trong huyện cháy. Chú có mặt và tỏ ra tháo vát nhanh nhẹn tìm phương cách dập tắt ngọn lửa.

Bỗng có người đàn bà hốt hoảng chạy từ xa đến, kêu gào đứa con nhỏ đang bị kẹt trong nhà đang cháy bị khóa cửa khi bà đi chợ. Chú Viên Thể dùng toàn lực lao tới, đá tung hai cánh cửa.

Chú nhanh nhẹn bồng đứa bé chạy ra. Rất may là cả chú và đứa bé chị bị phỏng sơ sơ.

Sau vụ đám cháy đó mọi người trong huyện đều biết đến tên chú qua hành động can đảm, nghĩa hiệp. Chú được quan Tri Huyện ban giấy khen và tặng phẩm, tiền bạc. Chú đem số tiền thưởng giúp đỡ các gia đình nạn nhân nghèo bị hỏa hoạn. Tiếng lành đồn xa, nhiều cô thiếu nữ trong huyện ngưỡng mộ và thầm thương chú.

Gia đình ông Hội Đồng càng thương chú hơn. Ông giao cho chú công việc quản gia thay thế bác Tư đã lớn tuổi. Còn Thơ Thơ thì luôn tìm cách để được gần gũi, chuyện trò với chú. Nàng hay nhõng nhẽo, đòi chú làm diều cho nàng thả, thổi sáo cho nàng nghe, dẫn nàng vào rừng để tìm hoa quí. Đi bên cạnh chú, nàng ngây thơ như con nai nhỏ, hồn nhiên chạy đuổi theo đàn bướm lượn, cười tươi như những đóa hoa đang chúm chím trên cánh rừng xanh biếc. Niềm hạnh phúc trào dâng trong trái tim chú, chú thầm cám ơn Trời Phật đã ban cho chú tặng phẩm quí giá nhất là tình yêu thương của nàng. Chú nhìn nàng với ánh mắt tôn kính như nhìn một thánh thể, chú không khởi lên một ý tưởng vẩn đục khi ngắm dung nhan nàng. Chú thương yêu nàng như hình bóng người mẹ mà chú vẫn đi tìm trong ký ức tuổi thơ.

Ông bà Hội Đồng thấy con gái quấn quít chú Viên Thể thì bắt đầu e ngại . Ông đã hứa gả Thơ Thơ cho Minh, con trai ông Tuần Phủ, đang du học ở Pháp, cuối năm Minh về hai họ sẽ tiến hành lễ thành hôn. Ông bàn với vợ nên đem Thơ Thơ về quê ngoại một thời gian, còn ở đây ông tìm cách đổi chú Viên Thể nhận việc ở đồn điền cà phê trên Ban Mê Thuột.

Tình cờ chú nghe được câu chuyện bàn tính giữa hai người. Chú lặng lẽ ra ngoài vườn. Vầng trăng mười sáu tỏa sáng trên cao như soi rõ tâm tư đang quặn đau, vò nát trái tim tràn đầy tình yêu thương của chú. Hình ảnh Thơ Thơ tung tăng chạy nhảy trong trò chơi đuổi bắt dưới ánh trăng, nàng nhanh như con sóc, như chiếc lá cuốn tròn trong gió, mắt chú bị bịt kín, quờ quạng tìm nàng theo tiếng cười khúc khích mà không tài nào bắt đựơc, đang hiện rõ, cuồn cuộn như cơn gió lốc trong trái tim thổn thức của chú. Hai chân chú nặng trĩu không nhấc nổi. Chú ngồi bệt xuống sân cỏ, hai tay ôm đầu nhức nhối, nước mắt ràn rụa. Chợt chú nhớ đến lời thầy dạy:

-  Con hãy đóng hết các cửa lại khi nhà con bị giông bão tràn vào, hãy thắp ngọn đèn chánh niệm, con sẽ tìm thấy sự bình an và cách sáng suốt giải quyết vấn đề.

Chú ngồi kiết già, nhắm mắt theo dõi hơi thở vào ra. Chỉ chừng mười hơi thở đều trong chánh niệm, chú đã tìm lại sự bình tĩnh. Tất cả hình ảnh dĩ vãng, như cuốn phim, lần lượt hiện rõ trong trí nhớ của chú.

Theo lời các sư huynh kể lại: Trên đường chạy loạn, thầy đã tìm thấy chú nằm thoi thóp bên cạnh người đàn bà đã chết cứng. Thầy thấy thương tâm quá, bồng chú về nuôi. Vì đang chạy loạn, chú lại rất yếu, thầy nuôi chú thật vất vả. Thầy phải đi xin từng miếng cơm trắng, nhai thật kỹ rồi từ từ mớm cho chú.

Mọi người nhìn cái cảnh thầy tu nuôi con mọn, họ vừa thương hại, vừa nghĩ xấu cho thầy. Nhưng thầy đã vì từ tâm, bỏ ngoài tai những dư luận thị phi. Thầy thường dậy các sư huynh:

Dù xây chín bậc phù đồ

Không bằng làm phước cứu cho một ngưới.

Khi trở lại chùa thầy giao chú cho dì Tư làm công quả trông nom.

Chú được mọi người thương yêu, dậy chú học chữ Hán và chữ quốc ngữ khi mới sáu tuổi. Chú rất sáng dạ, mau hiểu, mau thuộc bài. Chú thuộc chú Lăng Nghiêm khi lên bảy tuổi. Và hầu hết các kinh công phu hàng ngày chú đều thuộc lòng. Chú thỉnh chuông tiếng rất trong và hùng. Mọi người cảm thấy an lạc khi nghe tiếng đại hồng chung ngân vang vào buổi sớm mai. Chú có giọng xướng, tụng kinh rất hay khiến mọi người ưa thích chú.

Thầy thương yêu chú, nhưng bản tính trầm mặc, thầy ít khi biểu lộ tình cảm. Chú sống hạnh phúc, bình an. Nhưng, đột nhiên Thơ Thơ xuất hiện, như nàng tiên ma quái, đã lôi kéo chú ra khỏi mái chùa với bao tình thương của thầy và các huynh đệ. Vọng tưởng lại tiếp tục đưa chú vào chân trời đầy hoa bướm, chú gặp hình ảnh người mẹ đã gục chết bên lề đường, mẹ chú mặc áo dài trắng, quàng khăn voan trắng, đẹp như nàng tiên, dắt tay chú chạy nhảy tung tăng trong rừng hoa sim tím. Mẹ hái cho chú một bông, chú đưa tay cầm, thì lạ thay, tay mẹ biến thành tay Thơ Thơ. Cành hoa cứ giơ lên cao, lên cao khiến chú không thể nào với bắt được. Mắt chú đột nhiên bị bịt kín lại, chú nghe tiếng cười Thơ Thơ trong vắt như thủy tinh, vỡ rời từng mảnh vụn. Chú đuổi bắt nàng vòng quanh, vấp vào tảng đá khiến chú ngã gục, mê man. Khi chú tỉnh dậy, chú thấy mình nằm trong chùa, chung quanh giường là thầy và huynh đệ đang chăm sóc chú. Hai dòng nước mắt lăn dài trên má, chú bật khóc, gọi: thầy ơi !

Cơn gió mạnh làm chú sực tỉnh. Ánh trăng khuya vẫn treo lơ lửng trên cao, sáng rọi khuôn mặt chú. Chú cảm thấy nhẹ nhõm, như vừa thoát qua cơn ác mộng. Chú lặng lẽ bước vào trong phòng, thu xếp vài bộ quần áo thầy tu, viết cho ông bà Hội Đồng và Thơ Thơ vài dòng cảm tạ, để hết lại số tiền, nhờ nàng đem giúp người nghèo khổ. Chú thong thả bước ra khỏi căn nhà đã hơn một năm ru chú vào cơn huyễn mộng.

Chú về tới chùa thì trời đã nhá nhem tối. Cảnh vật quen thuộc êm đềm đã cho chú một cảm giác ấm áp.

Tiếng mõ hòa với tiếng tụng kinh công phu tối của thầy và huynh đệ đệ làm tim chú bồi hồi xúc động, hai giọt nước mắt lăn dài trên má, chú rón rén bước vào chánh điện, quì phủ phục xuống. Chú lạy như thế rất lâu. Tiếng tụng kinh trầm ấm của thầy và các huynh đệ như dòng suối ngọt ngào tuôn chảy trong tâm thức chú, ru chú vào giấc ngủ êm đềm sau một ngày đói, mệt.

Chú tỉnh giấc khí ánh nắng ban mai ùa vào song cửa, tiếng chim hót líu lo trong cây mận trưóc sân. Chú dụi mắt nhìn lại cảnh vật thân quen mà ngỡ như là giấc mơ. Thầy bước nhẹ đến bên giường, đưa tay sờ lên trán chú, dịu dàng nói:

- Con còn mệt, con cứ nằm nghỉ ngơi cho khoẻ.

Chú ngồi dậy, sụp lạy dưới chân thầy.

Nước mắt tuôn trào niềm hối hận, chú không nói lên lời.

Thầy vỗ tay nhè nhẹ lên đầu chú, nói ngọt ngào:

Con vừa trải qua một tai nạn, nhưng rất may là nhờ hồng phúc, con đã tỉnh ngộ mà quay trở về.

Chú nghẹn ngào:

- Con cúi xin thầy tha tội cho con. Con đã phạm lỗi lầm lớn làm cho thầy và các huynh đệ buồn và lo lắng cho con. Con đã làm cho cả chùa mất thanh tịnh vì sự mù quáng của con.

Thầy nâng cầm chú lên, tỏa cái nhìn từ ái vào đôi mắt chú, chậm rãi nói:

Phàm làm người thì ít khi tránh khỏi lỗi lầm. Nhưng cái quan trọng là biết nhận ra sai lầm rồi quyết tâm sám hối, đó mới là cái quí giá. Thầy và các huynh đệ rất lo ngại cho con, vẫn thường theo dõi tin tức về con, thầy yên tâm khi thấy con vẫn giữ được bồ đề tâm, sống giữa sắc giới mà không bị nhiễm ô. Thầy tin chắc là con trở về, đã may cho con chiếc y, đợi con về thọ giới Tỳ Kheo trong lễ đàn được tổ chức sau Mùa An Cư.

Trong buổi lễ sám hối, sư chú Viên Thể đã quì lạy trước đại chúng xin ăn năn sám hối về lỗi lầm chú đã gây ra. Toàn đại chúng hoan hỷ khi thấy Viên Thể trở về. Mọi người chăm sóc thương yêu chú hơn xưa. Chú tìm lại tình thương yêu cao đẹp thuần khiết nơi các huynh đệ. Chú cố gắng tu học, công phu chấp tác, trau dồi đạo hạnh để chuộc lại lỗi lầm.

Thời gian thấm thoắt trôi nhanh. Bây giờ sư chú Viên Thể đã trở thành một thượng tọa giảng sư đạo hạnh nổi tiếng. Thầy đã cùng Tăng chúng mở những khoa tu ở chùa cho các Phật tử gần xa đến tu học, giúp họ chuyển hoá những khổ đau, tạo được lại đời sống bình an, hướng về nẻo thiện. Nhiều chùa ở các tỉnh xa mời thầy đến giảng pháp và tổ chức ngày tu chánh niệm cho Tăng Ni và Phật tử. Thầy không quản ngại đường xa vất vả, vui vẻ nhận lời, cùng đi với các huynh đệ.

Trong một chuyến đi hoằng hóa chánh pháp, thầy đã viếng thăm một thiền viện trên núi Yên Sơn. Những ngọn núi đá nối tiếp nhau, nhấp nhô như con rồng lượn. Đường lên núi quanh co, cao dốc. Những thác nước ào ào tuôn chảy tung bọt trắng xóa giữa bầu trời cao rộng, tạo nên khung cảnh hùng tráng.

Mái tam quan hiện ra giữa hai hàng thông xanh biếc, vẻ trang nhã, u tịch. Thầy bước vào sân chùa cùng với phái đoàn, có hai sư cô kính cẩn chắp tay xá, mời mọi người vào trai đường. Sau khi mời khách uống trà, hai sư cô lui vào. Lát sau, vị Ni sư buớc ra, dáng dấp thanh tao, nét mặt tuy lớn tuổi nhưng vẫn còn nguyên vẻ đẹp đạo hạnh. Ni sư chắp tay cúi đầu xuống thấp xá chào. Thầy Viên Thể đứng dậy chắp tay xá chào lại. Cả hai người cùng ngẩng đầu lên, bốn măt nhìn nhau. Thầy ngỡ ngàng như trong cơn mơ. Ni Sư đứng trước mặt thầy là Thơ Thơ ngày trước. Ni sư cũng không kém sững sờ. Cả hai đều bối rối. Thầy lấy lại bình tĩnh, hỏi thăm Ni sư về sự tu học và sinh hoạt của Ni chúng. Ni sư cho biết thiền viện này do Ni trưởng Huệ Nghiêm thành lập để dành cho ni chúng chuyên tu. Các sư cô lên đây học giáo lý, văn hóa và tịnh tu năm năm. Sau khóa thi tốt nghiệp, đạt được cả bốn mặt Giới, Hạnh, Văn hóa và Phật Pháp thì sẽ đựơc là một vị nữ tu tài đức song toàn.

Sư cô đã phụ trách những lớp dậy Phật Pháp cho Ni chúng trong Viện và sinh hoạt thanh thiếu niên, hướng dẫn các em có một lý tưởng sống cao đẹp, hiếu thảo với mẹ cha, thương yêu gia đình, giúp đỡ mọi người, đem tài đức ra phụng sự cho quê hương và nhân loại... có một lý tưởng sống cao đẹp, hiếu thảo với mẹ cha, thương yêu gia đình, giúp đỡ mọi người, đem tài đức ra phụng sự cho quê hương và nhân loại...

Sau thời gian dài sinh hoạt ở Ni viện Diệu Nghiêm, sư cô Liễu Nghiêm thấy cần được tịnh tu và nghiên cứu thêm giáo điển. Ni Trưởng đã đề cử sư cô Liễu Nghiêm lên làm Trụ trì thiền viện Thiều Quang trên núi Yên Sơn để hướng dẫn ni chúng tu học.

Nhìn nét thanh thoát của Ni sư Liễu Nghiêm, thầy thấy trào dâng niềm vui. Ni sư dẫn thầy cùng phái đoàn đi thăm thiền viện. Thời khóa chính là ba buổi công phu, thiền tọa, thiền hành. Ngoài giờ học Phật Pháp, các sư cô còn được dạy may, thêu, nấu ăn, cắm hoa, học đàn, học hát trong các buổi sinh hoạt của Ni chúng. Cách trang trí tu viện đơn giản, đậm màu thiền. Mọi thứ đều ngăn nắp, qui củ. Ni chúng dáng dấp thanh thản, dịu dàng, nét mặt toát lên vẻ an lạc, đầy tình thương. Thầy và phái đoàn ngỏ lời khen và tỏ lòng ngưỡng mộ công hạnh của Ni sư trụ trì và sự tu học nghiêm mật của Ni chúng.

Mùa Xuân lại về trên khắp quê hương. Chùa Thiên Vân đã được trùng tu lại theo kiến trúc truyền thống chùa cổ Việt Nam. Vườn chùa được sửa sang qui hoạch lại thành khung cảnh thanh nhã, thoáng mát. Theo con đường dốc thoai thoải lên đồi Mai, tịnh thất của Sư ông được làm bằng ván gỗ, kiến trúc đơn giản nhưngg rất đẹp. Sư Ông năm nay đã ngoài tám mươi, ngài nhập thất chuyên tu và dịch kinh sách, mọi việc trong chùa được giao cho Tăng chúng quản lý.

Thượng tọa Viên Thể được Tăng thân tôn cử là trụ trì, cùng năm vị lớn khác thay nhau những chức vụ điều hành Tăng chúng. Bao năm tu học dưới sự dạy dỗ của Sư ông, các vị thầy lớn đều sống trong tinh thần lục hoà, đạo hạnh khiêm cung, nghiêm mật tu tập, dậy dỗ chúng Tăng giữ gìn giới luật, oai nghi nghiêm túc, tạo nên một Tăng Thân có uy đức, mang lại hạnh phúc cho Sư ông và Tăng thân, làm nơi nương tựa vững chãi cho đồng bào Phật tử.

Trăng rằm tháng giêng tròn như một khối pha lê vàng óng, tỏa ánh sáng dịu dàng trên đồi hoa Mai trắng, hương thơm mát dịu làm thanh thoát lòng người. Dưới ánh trăng, Sư ông và các thầy cùng nhấp ly trà thơm, hương trà nhẹ bốc thành làn khói mong manh, Sư ông nhìn thầy Viên Thể và các vị đệ tử thật sâu, thong thả nói:

- Này các con, mặt trăng kia có lúc tròn lúc khuyết, nhưng thể tánh của trăng thì luôn trong sáng. Đám mây đen chỉ che khuất ánh sáng tỏa xuống thế gian, chứ không làm cho vầng trăng tối đen như mực được. Con người cũng vậy, nếu không biết tu, để cho vọng tưởng, vô minh che khuất, tham đắm, sân hận, si mê tràn ngập tâm trí, tự mình dìm thân tâm trong ngục phiền não, làm khổ đau cho bản thân và những người chung quanh. Đại nguyện của người xuất gia là đạt quả vị giải thoát, bồ đề tâm sáng rỡ mãi như vầng trăng, thoát ra ngoài phiền não, ô trược của kiếp nguời, mang cái bản tâm thanh tịnh ấy để độ đời, cứu giúp muôn vạn sinh linh.

Muốn thực hiện ý chí độ đời một cách viên mãn, các con phải biết nương tựa vào nhau, sống hoà hợp trong một Tăng đoàn, sát cánh bên nhau cùng chung Phật sự, đó là cách các con trả hiếu cho chư Tổ và thầy. Thầy biết chẳng còn tại thế với các con được bao lâu, chỉ có bấy nhiêu lời cuốì cùng dậy bảo các con. Thầy rất vui khi thấy các con thầy, người nào cũng đạo hạnh, tài giỏi.

Các con nhìn kìa, rừng mai nở trắng cả khu đồi, rồi Sư ông cất tiếng sang sảng ngâm:

Xuân đi hoa rụng hết

Xuân đến, nở trăm hoa

Trước mắt, đời chuyển biến

Đầu xanh tuyết điểm pha

Đừng nghĩ:

Xuân tàn hoa rụng cả.

Bên thềm, mai nở trắng đêm qua*

Chân Y Nghiêm

Thứ Hai, 23 tháng 1, 2012

Fw: Chúc Mừng Năm Mới Nhâm Thìn 2012

 chanhdat.com-thiep-xuan-nham-thin (5)[14]

Thân chúc mọi gia đình một năm mới thịnh vượng, thật sự vui vẻ, trẻ trung sức khỏe dồi dào!

Nhâm Thìn xuân đến dạ nôn nao

Tính trước nhiều khi quẳng lược sau
Nhâm Thìn xuân đến dạ nôn nao
Thì ra bánh mứt còn dư sắm
Lẽ phải nhang vàng đã gởi giao
Thôi lẹ tìm mua dăm pháo đỏ
Chần chờ viết tựa một bài thơ
Hằng năm Tết đến ta hì hục
Chỉ có năm nầy lại tỉnh bơ
Thơ vô danh (January 21, 2012)

^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^

Giải thích sơ lược về cách làm đối (*)
Đối là gì?
Đối có nghĩa là hai câu văn chống đối, đối chọi hay là gọi là đối nghịch nhau.
Câu 1 là câu ra, câu 2 là câu đối.
Số lượng chữ của hai câu dài ngắn đều được, nhưng hai câu luôn bằng nhau.
Đối câu ra chữ thứ 1, 2, 3 thì câu đối cũng chữ thứ 1, 2, 3.
Có khi từng hai từ kép đối với nhau, hay nhóm chữ đối với nhau.
Tỉnh từ đối với tỉnh từ, danh từ đối với danh từ, động từ đối với động từ, trạng từ đối với trạng từ.

Đối thuận và đối nghịch.
Đối thuận:
Ví dụ khi câu ra nói về một danh từ mà ta chọn đối một danh từ khác tương đương hay đồng nghĩa thì gọi là đối thuận.
Ví dụ nước đối thủy là đối thuận.
Nếu dùng chữ đối khác nghĩa của câu trên thì ta gọi là đối nghịch.
Ví dụ thủy đối với hỏa là đối nghịch.

Sau đây là những câu Đối năm Nhâm Thìn.
1/ Năm tàn thử viết vài câu vụng đối
Ngày mới tạm ghi dăm lời thô thi

2/ Tân mẹo qua mau không thể tưởng
Nhâm Thìn đến lẹ chẳng nào ngờ

3/ Ngày Xuân đối Tết đối vu vơ
Tháng Tết chơi Xuân chơi thiệt ván

4/ Dành ba ngày Tết đón Xuân sang
Nhớ bốn câu Thơ tả Tết về

5/ Đợi mãi một mùa Xuân lộng lẫy
Chờ hoài chục năm Tết huy hoàng

(Vô danh -- January 22, 2012)
^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^

((*) Viết ngày 22 tháng 01. Sửa lại ngày 23 tháng 01 năm 2012)

Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2012

Phật nhạc: Xuân Ca - Chúc Tết, chúc Tết

 images (1)


Phật Nhạc - Xuân Ca
Nhạc: Phạm Duy

Xuân trong tôi, phát sinh tâm nguyện thiết tha
Làm sao làm sao thế gian cùng nhau xóa tan hận thù
Xuân dâng lên, thiết tha trong nguồn suối thơ
Thuyền đi, chèo theo nắng lên hòa chung khúc ca vượt bờ

ĐK: Xuân xuân ơi! Xuân ơi! Xuân ơi! (2 lần)

Xuân Tăng thân, bước đi trong niềm kính thương
Là xinh, là tươi có xuân dựng lên ước mơ hiền hòa.
Xuân tin yêu vững đi cho dù nắng mưa
Vườn xuân đầy tươi cỏ hoa cùng nhau đón xuân đậm đà.

ĐK: Xuân xuân ơi! Xuân ơi! Xuân ơi! (2 lần)

Xuân thanh cao, thảnh thơi ta nhìn trước sau
Tình xuân, hồn thiêng sáng lên vườn tâm cõi xuân còn hoài
Xuân trong ta đã bao nhiều lần trãi qua
Vượt lên! Vượt lên những cơn buồn thương, những đêm nhạt nhòa

ĐK: Xuân xuân ơi! Xuân ơi! Xuân ơi! (2 lần)

Xuân bên nhau, nắm tay ta cùng bước đi
Nhìn nhau bằng con mắt thương, mừng vui có nhau từng ngày
Xuân trong ta đã theo xuân về bốn phương
Thì xin cùng nhau thứ tha, nhìn nhau thấy nhau tận tường.

ĐK: Xuân xuân ơi! Xuân ơi! Xuân ơi! (2 lần)

"Năm hết Tết đến
Đón Rồng tiễn Miu
Chúc ông chúc bà
Chúc cha chúc mẹ
Chúc cô chúc cậu
Chúc chú chúc dì
Chúc anh chúc chị
Chúc luôn các em
Chúc cả các cháu
Dồi dào sức khoẻ
Có nhiều niềm vui
Tiền xu nặng túi
Tiền giấy đầy bao
Đi ăn được khao
Về nhà người rước
Tiền vô như nước
Tình vào đầy tim
Chăn ấm nệm êm
Sung sướng ban đêm
Hạnh phúc ban ngày
Luôn luôn gặp may
Suốt năm con Rồng."


"Dồi dào sức khoẻ 
Có nhiều niềm vui 
Tiền xu nặng túi (để bố thí) 
Tiền giấy đầy bao (lì xì cho me hehe...) 
Đi ăn được khao 
Về nhà người rước 
Tiền vô như nước
Đầy lòng từ bi 
Chăn ấm nệm êm 
Yên giấc ban đêm 
Hoan hỷ ban ngày 
Luôn luôn gặp may 
Suốt năm con Rồng 
Cần gì có đó."



"Năm hết tết đến
Chúc luôn hoan hỷ
Sức khỏe bền bỉ
Công danh hết ý
Tiền vào bạc tỷ
Tiền ra rỉ rỉ
Tình yêu thỏa chí
Vạn sự như ý
Luôn cười hí hí..."
                  
Những bài thơ này DS nhận được từ email, mến chia sẻ đến các bạn gần xa, chúc các bạn một năm mới an khang thịnh vượng.  Cám ơn quý đọc giả xa gần đã ủng hộ trang Ẩm Thực Chay trong năm qua.

BBT Ẩm Thực Chay

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2012

Truyện: Tranh vui ngày tết: Ngày các Táo chầu Trời

ong tao cuoi ca chep ve troi
Đưa Ông Táo Về Trời
 
“Đầu xuân năm mới chúc BÌNH AN,
Chúc luôn TUỔI TRẺ chúc AN KHANG.
Chúc sang năm mới nhiều TÀI LỘC,
Công thành danh toại chúc VINH QUANG.”.
Truyện vui: “ngày các Táo Chầu Trời”
Đêm 22 nhà Táo chuẩn bị tấu sớ, phương tiện cá chép, xe hơi, đồ quần áo mũ nón để ngày mai về trời diện kiến Ngọc hoàng Thượng đế.
Biếm họa TÁO QUÂN, Cười 24H, biem hoa, tranh vui, anh vui, cuoi 24h, bao, hoi quan 24h, cuoi vo bung
-05 giờ sáng ngày 23 tháng Chạp, Táo quân lấy Iphone 4S gọi lên văn phòng Ngọc Hoàng thông báo 9 giờ sáng có mặt để báo cáo.
Táo Quân: A Lô!!!
-Đây có phải văn phòng Ngọc Hoàng không vậy?
-Vâng đúng rồi
-Nhờ thông báo với Ngọc Hoàng 9 giờ sáng, các Táo có mặt để tấu sớ nhé!
Thư ký văn phòng Ngọc Hoàng bảo:
-Vâng! Các Táo đi đến đúng giờ Ngọc Hoàng chờ, đừng có đi trễ, viện cớ do đường xá kẹt xe nhé!
-Táo biết rồi
-Ah, Cô thư ký ơi! ngày nay Táo nào cũng có Iphone4s, Ipad, …soạn tin nhắn X gởi tới 9999 Trong đó X là mã số của từng Táo…đó, nhớ có gì liên hệ
Đúng 9 giờ, Ngọc Hoàng ngồi chờ mãi chẳng thấy các Táo về chầu Trời báo cáo tình hình ở trần gian năm Tân Mão ra sao. Đợi đến 10 giờ lâu quá, Ngọc Hoàng rất bức xúc, vừa chuẩn bị bãi triều thì các Táo mới xuất hiện
Biếm họa TÁO QUÂN, Tranh vui, Cười 24H, biem hoa, tranh vui, anh vui, cuoi 24h, bao, hoi quan 24h, cuoi vo bung
Cầu Xin Ông Trời
Các Táo vào quỳ tâu Ngọc hoàng thượng đế
-Ngọc Hoàng vạn tế, vạn vạn tế……
-Các khanh hãy bình thân, hãy thành thật trả lời, tại sao các Khah hẹn 9 giờ đến 10 giờ mới có mặt?
-Tâu Ngọc Hoàng, Việt Nam đường xá chật hẹp, kẹt xe quá chừng, nhất là những ngày này, sinh viên đổ về quê ăn tết…dân chúng thì đi chợ búa mua đồ về cúng các Táo….đường xá đông đúc, chúng thần bị chậm trễ….bẩm cáo!!!
Ngọc Hoàng lấy kính vạn năng xem các Táo có nói thật không? Sau khi Ngọc Hoàng xem xong, Ngọc Hoàng tức giận mắng các Táo:
-Cha chả! Chúng Khanh về đây còn gạt trẫm, phạm tội khi quân phạm thượng, năm nay ở trần gian, dân chúng cúng Iphone 4S, Ipad…chúng Khanh lo tán gẫu trên facebook, yahoo…và chơi game online ham chơi quên giờ chầu trời…còn biện luận. Bằng chứng rõ ràng, tội đó Trẫm xử sau, Bây giờ các Táo báo cáo tình hình ở trần gian ra sao?
ong tao cuoi ca chep ve troi
1. Táo Chùa báo trước
-Dạ! Bẩm báo:
-Về Phật giáo có những điều cần tấu:
-Trong những năm gần đây, Đạo Phật phát triển cũng tương đối tốt, nhưng tình hình tín đồ cải đạo thì rất nhiều, khiến cho chư Tăng Ni rất là lo lắng và ưu tư, gần đây lại rùm beng nhiều vấn đề rất sôi nổi, bàn tán xôn xao về tình hình Phật giáo trong nước:
-Còn tình hình Phật giáo thế giới thì sao, có điều gì đặc biệt quan tâm?
-Bẩm tấu: Đặc biệt nhất là Phật giáo Tây Tạng bị Trung Quốc đàn áp đánh đập, vô số Tăng Ni tự thiêu, khiến Phật tử đau lòng và bức xúc….
Ngọc Hoàng nghe xong bức xúc bảo rằng:
-Nhân quyền ở đâu? tự do tín ngưỡng Tôn giáo ở đâu? những nhà lãnh đạo Human Right sao không lên tiếng?
-Dạ có, nhưng nhiều người cho rằng Trung Quốc cường quốc không ai dám đụng đến ạ!,
-Vậy Mỹ (USD í lộn USA) cường quốc số 1 sao không lên tiếng ngăn cản… vấn đề nhân quyền tín ngưỡng tự do tôn giáo?
-Điều này Táo không biết…… vì Táo là Táo Việt Nam mà
-Thôi được rồi, Táo Giao Thông, Đô Thị bẩm báo Trẫm xem..
Biếm họa TÁO QUÂN, Cười 24H, biem hoa, tranh vui, anh vui, cuoi 24h, bao, hoi quan 24h, cuoi vo bung
2. Táo Giao thông, Đô thị
-Bẩm báo: Về đường bộ, tình hình giao thông Việt Nam rất là tồi tệ…nạn kẹt xe quá chừng, tai nạn chết chóc đầy đường, Thống kê chính thức cho biết 183 người thiệt mạng vì tai nạn giao thông trong hai tuần đầu năm 2012 tại Việt Nam (theo BBC) dạo này thường xảy ra nhiều vụ cháy xe…vẫn chưa biết nguyên nhân do đâu..
-Thế à! Thật đau lòng quá….còn gì nữa không?
Biếm họa TÁO QUÂN, Cười 24H, biem hoa, tranh vui, anh vui, cuoi 24h, bao, hoi quan 24h, cuoi vo bung
-Ngọc Hoàng, Ôi! kể ra nghe thật đau lòng
Biếm họa TÁO QUÂN, Cười 24H, biem hoa, tranh vui, anh vui, cuoi 24h, bao, hoi quan 24h, cuoi vo bung
-Ngọc Hoàng: Còn vấn đề đạo đức thì sao? có gì đặc biệt bẩm báo Trẫm xem?
Biếm họa TÁO QUÂN
Táo Xã Hội: Đạo đức, Văn hóa, Giáo dục
-Bẩm Ngọc Hoàng, vấn đề đạo đức, nói ra thật là đau lòng ạ
-Trẩm bảo Khanh nói cứ nói
-Dạ! dạ! đạo đức thì ngày càng xuống cấp trầm trọng…ngày nào báo chí cũng đưa tin, trộm của giết người, xì ke ma túy, mại dâm…cờ bạc….ăn chơi xa đọa….Quan chức thì tham ô đánh bạc một ván cờ 5 tỷ đồng
-Trời ơi! Trẫm nghe choáng mất, vậy là đạo đức suy đồi xuống cấp hết rồi, quan chức không gương mẫu lo đời sống cho dân, ăn đánh bài bạc, giàu sang sinh tệ nạn, lương tâm để đâu, dân chúng thì nghèo khổ lầm than, tụi nó ăn chơi phè phỡn vậy sao?
-Ngọc Hoàng bảo: Còn chuyện cướp của giết người Khanh hãy trình bày đơn cử những sự kiện nào nghiêm trọng trong thời gian gần đây trẫm nghe:
Dạ bẫm báo: Vụ án kinh hoàng Nguyễn Đức Nghĩa giết người yêu “chặt xác phi tang” rất man rợ đó ạ! Gần đây thì có Lê Văn Luyện 17 tuổi 10 tháng giết 3 mạng người vụ án tiệm vàng Ngọc Bích, Em Rể cài boom trong Dream nổ chết 3 mẹ con, chồng giết vợ, cắt cổ chủ quán cướp tài sản  …còn nhiều lắm Ngọc Hoàng ạ!
-Thôi Khanh đừng kể nữa: Trẫm nghe thật là đau lòng
-Còn vấn đề văn hóa, giáo dục thì sao?
-Bẩm báo: Táo nói ra sợ Ngọc Hoàng đau lòng thêm
-Khanh nói đi….Lòng trẫm tan nát hết rồi, chịu đựng chút nữa cũng không sao?
-Về văn hóa, thì Việt Nam là đất nước văn hóa mấy nghìn năm lịch sử, ăn mặc kín đáo, dạo này giới ca sĩ ăn mặc rất hở hang, dân chúng phẫn nộ mà họ vẫn không bỏ ạ!
-Họ mặc nhiên à?
-Dạ!
-Cha chả tụi này, thật quá đáng mà, được người hâm mộ thích làm tới, để đó Trẫm xử sau…..Còn chuyện nào quan trọng nữa không?
-Dạ còn chứ, Hiệu Trưởng mua dâm, Thầy giáo hiếp dâm học sinh,
-Chuyện này cũ rồi sao Khanh nhắc lại làm gì? bỏ đi báo cáo tình hình mới đi
-Trời ơi là trời! nghe thật là đau lòng, chịu nổi không? Vậy là đất nước loạn hết rồi
-Còn tình hình dân chúng ấm no ra sao?
-Kinh tế thì lạm phát, dân chúng đói khổ lầm than…..tết tư phải trông cậy vào những tấm lòng vàng để có bánh tét mà ăn
-Còn dân chúng thì rất mê tín dị đoan, tử vi, tướng số, đốt giấy vàng mã….đi chùa không phải mục đích để tu, để van xin Phật ban ơn giải họa…
-Thôi thôi thôi! Trẫm đau lòng quá không muốn nghe các khanh tấu nữa:
Biếm họa TÁO QUÂN, Cười 24H, biem hoa, tranh vui, anh vui, cuoi 24h, bao, hoi quan 24h, cuoi vo bung
3. Còn táo Bóng đá, bấm báo Trẫm xem về thể thao?
-Dạ bẩm báo: kể ra cũng thật đau lòng, hơn nửa thế kỷ (50 năm) Việt Nam chưa bao giờ vô địch Sea game lần nào, Cầu thủ thì đá bóng vì tiền, không phải vì màu cờ sắc áo, chỉ cần có tiền ai mua sẵn sàng bán độ, trước kia Việt Nam thì sợ Thái, gặp Thái là thua, vào chung kết bao nhiêu lần đụng Thái Lan chưa đá cũng biết rụng như sung rụng, hết sợ Thái, bây giờ lại sợ Mã (Malaysia). Vào chung kết gặp Malaysia là thua, đau lòng nhất sea game 26 Việt Nam về trắng tay….cầu thủ thì lương cao, 50 triệu, 100 triệu 1 tháng, cầu thủ đi xe toàn xe hiệu tiền tỷ không à, chân thì chân gỗ mà cứ tưởng chân Ronaldo, chân đá banh chỉ biết  đi mà cho mình là Messi….Trọng tài người cầm cân nảy mực cũng bán độ….
-Ngọc Hoàng nói: Thôi ba chuyện giải trí tùm phèo bỏ qua đi, Các Khanh có biết nguyên nhân nào xã hội rối ren như tổ ong không? Trẫm hỏi ý kiến táo Chùa cho ý kiến trước
Táo Chùa:
-Dạ theo Thần thì nguyên nhân sâu xa, đất nước nghèo khổ… sinh ra tệ nạn, Pháp luật không nghiêm…giáo dục chỉ biết tiền…và dân chúng sống đời sống nghiêng về vật chất hơn là đời sống tinh thần….một khi con người không có đời sống nội tâm chạy theo vật chất thì sinh ra tệ nạn…không kiềm chế được sự ham muốn dục vọng…phải tìm mọi cách để cung phụng cho sự ham muốn đó ắt sinh ra đạo đức suy đồi…Con người bị vô minh che lấp tuệ giác, cho nên chạy theo ngũ dục, tài, sắc, danh, thực, thùy…tạo vô số nghiệp ác như vậy, khi con người theo chủ nghĩa duy vật thì không tin vào nhân quả nghiệp báo, sống trụy lạc buông tha, nhà trường, cha mẹ thiếu giáo dục, quan tâm đến con cái…con cái mới rượu chè, cờ bạc, hút chích…để có tiền ăn chơi thỏa mãn dục vọng giết người cướp của, như sát thủ Lê Văn Luyện. Theo thần nghĩ một khi con người không biết tu tâm thì tham, sân, si….ba cái này là nguyên nhân chính dẫn đến xã hội rối ren….
-Tham: thì quan chức tham ô hối lộ, khiến đất nước nghèo đi xuống, khi con người nghèo khổ, không có miếng ăn manh áo thì sinh ra trộm của giết người…tham tiền đá bóng bán độ, tham tiền giáo dục toàn bằng giả..tham tiền mua bán xì ke ma túy…gọi tham tài, một khi con người có tâm tham về sắc dục, thì sinh ra hiếp dâm, mại dâm…. gọi tà dâm. Con người tham danh lợi mua quan bán chức, hối lộ…khiến tệ nạn xảy ra…vì danh lợi con người đấu đá lẫn nhau để giành vị trí quyền cao chức trọng…ủy mạnh hiếp yếu, mạnh thắng thiếu thua…Sân hận mới sinh tâm oán thù giết hại lẫn nhau làm cho xã hội bất an.
-Về Tôn giáo, thì đạo Phật ở Việt Nam là chính, nhưng Phật tử tu mê tín nhiều hơn là chánh tín, một khi họ cầu, van xin không được thì dễ cải đạo lắm…vì thế trong thời gian gần đây cải đạo rất nhiều…
-Khanh nói cũng có lý…còn Táo Đạo đức, Văn hóa Xã hội, cho ý kiến Trẫm xem nào
-Bẩm! theo Thần thì cũng có suy nghĩ như Táo Chùa, nghèo nàn cũng là nguyên nhân chính, Ông bà xưa có nói “bần cùng sinh đạo chích, ý quên đạo tặc” đường lối giáo dục không đúng cách, Thầy giáo không gương mẫu, giáo dục nghĩ vì tiền, “thượng bất chính hạ tắc loạn,” học trò mất dạy lỗi ở Thầy cô giáo “Giáo bất nghiêm sư chi đọa” hấp thụ những văn hóa không lành mạnh, như cờ bạc, vũ trường, quán bar, karaoke…
-Táo nói cũng có lý, còn nguyên nhân nào khác nữa không?
-Bẩm! Cái nguyên nhân chính là do lòng tham con người nhiều quá, có một muốn 10, có 10 muốn 100 nghìn, và con người sống theo đời sống vật chất, họ không sống theo đời sống tinh thần,....thì có khác nào như gả Cùng tử có ngọc treo chéo áo, mà không biết mình có viên ngọc giá trị, cứ dong ruổi này đây mai đó để xin ăn…con người mà quên đi Phật tâm thì sẽ tạo nhân bất thiện, dẫm chân lên con đường sinh tử luân hồi…là một định luật tất nhiên……
-Ah! Được rồi Trẫm đã hiểu rõ nguyên nhân rồi…….
-Bây giờ đến lượt Trẫm trị tội các Táo
-Chúng Thần có tội gì đâu?
-Do các Khanh, nhân gian tín ngưỡng mê tín dị đoan, làm giấy vàng mã, mũ áo, Iphone 4s, Ipad, Xe hơi…để lo lót các Khanh về trời tâu Ngọc Hoàng ban ân giải họa, ban phước phù hộ làm ăn mua may bán đắc…con cái bình an..Mua cá chép vàng làm phương tiện các khanh đi, họ phóng sanh, con sống, con chết, xả rác tùm lum làm ô nhiễm môi trường, có người làm gà, làm vịt cúng tiễn các Khanh đi…thật là tội lỗi và vớ vẩn,
-Trong các Táo thì Táo Chùa không có tội….Trẫm trị tội Táo giao thông, Táo Vương, Táo Quân…Táo Bóng Đá…
-Vì sao Táo Chùa không có tội?
-Bởi vì ở các chùa không có cúng vàng mã, quần áo, mũ nón, xe hơi Iphone 4.S…Táo chùa đi lên đây bằng năng lực tự thân của Táo…còn các táo khác thì dân chúng lo lót nào phương tiện xe Cá chép, thả cá xả rác để quý Thầy đi nhặt, không tổn phước còn gì? nhất là vàng 9999, Các Khanh giữ ở đâu? hay tiêu xài hết rồi?
-Các Khanh có biết không? cũng gì các Khanh mà người ta tàn hại chúng sinh, giết gà, vịt, cúng vái van xin đủ điều…Sao các Khanh không giải thích cho họ thấy? đốt giấy vàng bạc chính đốt tiền…đốt thành tro bụi rồi các Khanh có mặc được đâu, họ làm vậy? giết hại chúng sinh mang nghiệp sát…thì bị tổn thọ…phước báo lấy ở đâu ra?
Dân chúng thì đói khổ, họ không biết trang trải tình thương làm từ thiện giúp đỡ những người bệnh tật, nghèo khổ, cô đơn, trẻ em mồ côi,…. Trẫm nghe trong Kinh Phật dạy: “Bố thí” tạo nhân phước, quả sau khi chết sinh về cõi trời…sát sinh hại vật là tạo nghiệp ác…thế họ cầu phước nhưng lại làm tổn phước cho chính họ….thì Trẫm làm sao ban phước cho họ được. Chúng Thần về nói với họ rằng:
-“Ngọc Hoàng Thượng Đế là vua của cõi Trời, Chính bản thân Ngọc Hoàng còn không có phước để cứu thoát khỏi sinh tử luân hồi, (Thiên, Nhân, A-Tu-La, Địa Ngục, Ngạ Quỷ, Súc Sinh) Ta vẫn còn nằm trong cái vòng lẩn quẩn sinh tử khổ đau thì có đâu có thể nào ban phước cho họ…Thế giới này 7 tỷ dân, ai cũng cầu Ta ban phước thì phước ở đâu ta ban cho hết? lấy phước ở đâu ta ở lại Thiên Đình. Họ thật là vớ vẩn, phước hay họa cũng từ nơi tâm của họ…Tâm biết tu thiện thì sinh phước đức sinh, họa sẽ bay, như ngọn đèn mang vô phòng tối, thì bóng tối sẽ nhường lại cho ánh sáng hiện hữu, còn nếu không có ánh sáng thì bóng tối mãi mãi là bóng tối…
-Vậy lấy phước đức ở dâu mà trừ tai họa?
-Hãy tu Thập Thiện Nghiệp như kiếp trước Ta đã tu, mới sinh về cõi trời được làm Ngọc Hoàng, vì Ta tu 10 điều sau:
Thập thiện nghiệp là mục tiêu làm lành của thế gian và xuất thế gian.
"Nghiệp" là hành vi; "thập thiện nghiệp" là mười hành vi lành.
Về thân có ba: không sát sanh, không trộm cắp, không dâm dục.
Về ngữ có bốn: không nói dối, không nói hai lưỡi, không nói ác khẩu, không nói thêu dệt.
Về ý có ba: không tham lam, không sân hận, không ngu si tà kiến.
Họp cả thân, ngữ, ý thành mười nghiệp lành, trái lại tức là mười nghiệp ác.
-Người nào tu giữ được 10 điều này thì phước đức sinh, họa sẽ không có, không giết người, cướp của, tà dâm? có ai bắt bỏ tù? không uống rượu thì lấy gì mang họa, lấy gì tai nạn, chết chóc bỏ vợ con đau khổ, không nói dối lấy gì sinh thị phi….không tham, không sân, không si thì tâm an lạc, tâm bình thế giới bình…xã hội yên ổn…không lo tu, giết người như Nguyễn Đức Nghĩa, cho dù viết thư van xin Chủ Tịch Nước tha chết, Ông Chủ Tịch Nước cũng bác đơn ….Đó là quy luật, gieo nhân ác phải trả quả báo ác…Còn Nguyễn Văn Luyện chưa đủ tuổi 18 tuổi không tử hình, Hắn thoát khỏi cái chết của luật pháp Việt Nam, nhưng Nó có thoát được Địa Ngục, Nhân quả, Nghiệp báo không? Có tu thì tự nhiên có phước giải trừ tai họa, đừng có ngồi đó cầu khẩn van xin….Trẫm ban phước để được giàu sang.
-Muốn giàu sang thì hãy gieo nhân Bố thí cúng dường. Kiếp trước Ta (Ngọc Hoàng) cũng tu bố thí, cúng dường Tam Bảo, ấn tống Kinh điển, bố thí xây cầu….bố thí nuôi trẻ em mồ côi…làm mọi việc thiện cho nên Ta được sinh Thiên rồi tiến cử làm Ngọc Hoàng Thương Đế…
-Tại sao con người cứ tin vào số phận, xem tử vi trọn đời…xem tốt thì mặt hớn hở vui mừng, về khoe trẻ mọi người năm nay tôi tốt…cũng có nhiều người xem tử vi năm nay xấu quá, không dám làm ăn….sợ thua lỗ…rồi sinh chán nản tâm trí âu lo, buồn rầu sinh bệnh tật, rồi bảo rằng năm nay bị họa đến.
-Chúng sinh ở cõi phàm thật lạ, làm biếng tu hành cứ đòi hỏi có phước, giải trừ tai họa, cuộc sống bình an, hưng thịnh, con cái học hành giỏi….khác nào người đói bụng không ăn thì làm sao bụng no.
-Vì thế, Trẫm truyền chiếu chỉ các Táo về Trần gian hạ lệnh dân chúng làm y theo lời Trẫm, bài trừ mê tín dị đoan, cố gắng tu hành, một người biết tu gia đình bình an, gia đình bình an thì xã hội an, dẫn đến thế giới bình an. Đây là mối duyên sinh, cái này có cái kia có, cái này sinh cái kia sinh “tề gia trị quốc, bình thiên hạ
-Uã! mà sao Ngọc Hoàng am hiểu về Phật pháp thế nhỉ,?
- Nếu kiếp trước ta không tu, quy y Tam Bảo, học hỏi giáo lý tu hành tích phước, thì lấy gì để Ta sinh Thiên đường làm Ngọc Hoàng Thượng Đế? Khanh hỏi vô duyên….
- Còn các Khanh thì làm táo hết kiếp này đến kiếp khác. Do các Táo, dân chúng đốt tiền một cách vô ích, giết hại sinh mạng cúng tế các khanh, các Khanh cũng tổn phước theo
-Bẩm Ngọc Hoàng, vậy là oan cho chúng Thần rồi, chúng Thần đâu có nhận những phẩm vật đó…chúng Thần ở thế giới vô hình…họ ở thế giới hữu hình, chúng Thần nhiều lần thấy cũng  đau lòng lắm chứ, nhưng ngoặc nỗi nói họ không nghe…họ theo tục lệ văn hóa Ông bà ngày xưa, tiêm nhiễm, ảnh hưởng văn hóa người Hoa Cho đến bây giờ đời con đời cháu cứ thế họ làm…nhiều lúc chúng Thần đi thấy họ đốt vàng mã…quần áo..như đốt tiền, chúng Thần la hét dữ lắm họ không có nghe, bởi vì âm dương cách biệt đành phải chịu thôi biết sao…
-Các Khanh nói cũng có lý, vậy xét lại các Khanh vô tội, mà những người theo văn hóa mê tín dị đoan có tội…
-Hôm nay, đến đây bãi triều, Trẫm đã rõ tình hình ở nhân gian rồi, Trẫm cũng chỉ gởi vài lời khuyên nhủ bà con cố gắng tu, làm lành lánh dữ và bảo vệ môi trường thiên nhiên tốt, nếu không thiên tai ập đến chết chung…Trẫm không có năng lực cứu nổi đâu, nếu Trẫm cứu được thì Trẫm đã cứu Nhật Bản thoát khỏi thiên tai rồi đâu để chết nhiều vậy:
-Bây giờ trẫm viết ngắn gọn một chiếu chỉ 4 câu,
“Chư ác mạc tác
Chúng thiện phụng hành
Tự tịnh kỳ ý
Thị chư Phật giáo”
Dịch:
Không làm các điều ác
Nên làm các điều lành
Giữ tâm ý trong sạch
Là lời chư Phật dạy
Các Khanh về lại nhân gian yêu cầu dân chúng phải phụng chỉ, tu hành nếu không năm 2012 rủi ro xảy ra ngày tận thế là mất thân người sinh vào đường ác khổ lắm. Hãy cố gắng tu rủi ro thiên tai ập đến được sinh thiên hoặc vãng sinh Tây Phương không có gì phải lo sợ….
-Hôm nay, bàn luận nhiều quá thâm đêm….Trẫm bãi triều đi nghỉ, chúc các Khanh: Năm mới an khang thịnh vượng, vạn sự như ý,
Trí Giải

 


Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2012

Thơ: Ăn chay tịnh và tu nơi Phật


Ăn chay tịnh và tu nơi Phật
( Trau dồi tâm như thật không mê )
 
Đời ngắn ngủi ăn chay bớt bệnh
Nghĩ âu lo chớ chểnh thân tàn !
Từ đây ta bớt thở than
 
Kể ra ... chư Phật dạy an tâm thần
Còn nhiều nữa ... cái tâm muôn nẻo ...
Nó đưa ta khúc khỉu ... gian truân ...
Nam Mô Phật độ quần sinh !
Con gây nghiêp dữ ... nghiệp lành do con

May mắn lắm, xưa còn say đắm
Nay quay về nương tựa Từ Bi
Mấy khi ... mà được mấy khi ...
Đi chùa lễ Phật quy y Đạo Lành
 
Xem trần thế như tranh có khác
Một niệm hiền tránh ác trăm thời
Có ai nuôi mạng sống đời?
Thân tàn xác biến hồn nơi ngục tù?

Ăn chay tịnh và tu nơi Phật
Trau dồi tâm như thật không mê
Đảo điên ... con nguyện quay về
Bước đường phía trước tràn trề an vui !
 
Vô danh ( January 14 , 2012 )

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012

Thơ: Khung Trời Nhớ Mẹ




Phượng Hồng chín đỏ đầy cây
Nhớ sao là nhớ những ngày ấu thơ
Mẹ già một bóng bơ vơ
Nơi xa mong nhớ trông chờ con yêu
Ngày xưa con nghịch phá nhiều
Đâu biết rằng mẹ cũng điêu đứng lòng
Ngày xưa dẫu đục dẫu trong
Mẹ luôn lo lắng cho chồng cho con
Chỉ mong con được lớn khôn
Chỉ mong đói rét không còn ghé sang
Mẹ luôn chăm chút dịu dàng
Ân cần nhân hậu... cả làng đều khen
Mẹ như trăng giữa đêm đen
Soi đời con sáng tu rèn đức nhân
Một năm qua một mùa xuân
Tuổi mẹ thêm lớn, tóc dần bạc phau
Nhìn mẹ lòng dạ con đau
Chân chim khóe mắt phai màu thời gian
Một đời sống với gian nan
Một đời mẹ phải lo toan gánh gồng
Mẹ ơi! mẹ biết hay không
Thương mẹ con giữ trong lòng mà thôi
Chẳng hé răng nói một lời
Nhưng tình thương ấy có vơi bao giờ
Hôm nay con viết vần thơ
Là lời của đứa con khờ mẹ đây
Thật tâm con ước sau này
Mẹ luôn mạnh khỏe những ngày bên ba
Niềm vui tràn ngập trong nhà
Cháu con đông đúc cả nhà yên vui
Con mong nhìn thấy nụ cười
Xuân nay lại đến...mẹ ơi...con về
Tác giả: Thơ Tình

Thơ: Chùm thơ mừng Xuân Nhâm Thìn: Đầu Năm Ước Nguyện

thiep xuan 2012 41325037519
ƯỚC NGUYỆN ĐẦU NĂM
 Đầu Năm Ước Nguyện
Tiếng pháo reo hò, nhạc réo vang,
Giao thừa rộn rã khắp thôn trang,
Mừng Xuân ngõ trước, cây nêu đỏ,
Đón Tết nhà trong, chậu cúc vàng!
Nội ngoại gần xa về tụ họp ,
Bà con hàng xóm đến rình rang,
Đầu năm ước nguyện, dân thôi khổ,
Vạn sự an lành, phước đại sang !

Mai Hoài Thu
San Jose, tháng 0/08/2012
thiep xuan 2012 51325037519
Ước Nguyện Đầu Năm
Ước nguyện đầu năm, vạn sự an
Gia đình hạnh phúc, được giàu sang
Công danh sự nghiệp, luôn bền vững
Phú quý vinh hoa, thật vẻ vang
Phật tử đi chùa mừng tuổi Phật
Trụ trì kính chúc tết an khang
Cúng dường Tam Bảo, xin cầu phước
Chánh pháp huy hoàng, tại thế gian.
Thích Trí Giải
Mumbai:10-01-2012
2(1)
Én lặng quay về chẳng tiếng vang
Sách đời thỉnh thoảng lật đôi trang
Hoa xuân khoe sắc, tươi rồi héo
Thế sự chen nhau, đá lẫn vàng
Xem trọng hồn tâm nơi tĩnh tại
Coi thường danh lợi tiếng reng rang
Nếu mà được tặng đôi câu ước
Chỉ ước thanh bình, chẳng ước sang.
Thanh Trúc
Untitled
XUÂN Ý
Trước thềm năm mới nắng ca vang
Gió nhắc câu thơ khéo điểm trang
Cây cỏ đổi màu thay áo mới
Cúc mai khoe sắc trổ hoa vàng
Đầu làng cuối xóm nghe nao nức
Ngoài ngõ trong nhà thấy rúng rang
Trời đất giao hòa chung nhịp thở
Hiên hồn mở cửa đón xuân sang
Bich Thuy Truong
10.01.2012
chinh@2011121510282209_0
Mai vàng khoe sắc,đón xuân sang,
Trước thềm năm mới,pháo rộn vang,
Bầy em bé nhỏ,cùng chúc tết,
Ông,bà vui vẻ,được bình an.
Tết đến nhà ai cũng rình rang,
Nồi thịt kho tàu,khói ngút ngàn,
Bánh,mứt,dưa hành...mâm ngủ quả,
Trong ngoài đầy đủ,rượu thịt tràn...
Tịnh Hương Trần
mac-truoc2
Cuối trời tiễn hạc, tiếng vọng vang.
Én về xuân phủ rộng thênh thang.
Ngõ trước trẻ già vui áo mới.
Sân sau cỗ cúng xếp rộn ràng.
Năm mơi gặp nhau câu mừng tuổi.
Pháo đỏ rượu hồng vui xeeng xang.
Ơ n trời xuân nữa còn cho khỏe.
Chỉ ước bình an, chẳng mộng vàng.
Nguyễn Phúc Hữu
Thiep-mau-Vdz (1)
NHẠC ƯỚC NGUYỆN ĐẦU NĂM

Bài đăng phổ biến