Hiển thị các bài đăng có nhãn Quách Tĩnh-Hoàng Dung Ăn Chay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quách Tĩnh-Hoàng Dung Ăn Chay. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

Quách Tĩnh-Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 24)


The fictional martial arts vegan heroes continue their adventure. At COP 16 last time in Cancún, vegan Guo Jing was reunited with his sworn brother Zhou Botong, nick “Obedient Child-Elder,” who, well, had a coup de foudre (gotta to have love!) with a female version of himself, only she was a little prettier – and vegan. 

It’s summer now, and the vegan super spies "Double O Nothing" Guo Jing and Huang Rong are accompanied by Yang Kang and Mu Nianci to return to their undisclosed headquarters awaiting furter instructions for their super boss, Charlie the King.

Kỳ trước: Quách Tĩnh Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 23)

Dòng thời gian, người ta thường nói, như một dòng sông. “Dòng sông tuổi nhỏ” cũng có, mà dòng sông tuổi lớn cũng mãi tuôn tràn...

Chu Bá Thông từ ngày gặp bạn Ê-già bên xứ Mễ ca, cả hai đều hồn nhiên như trẻ lên ba, nên quả tình tâm đầu ý hợp. Họ Chu “và con tim đã vui trở lại,” ngày ngày lặn scu-ba dưới biển, bơi cùng cá và rùa, lên bờ thì có ánh mặt trời, "trong nắng trong gió," đời sống thần tiên, cảm nhận bao ân sủng quanh mình.

Đặc biệt, Lão Ngoan Đồng rất.. ngoan, ăn burrito thuần chay ngày ngày không than van, trong lòng lại còn muôn vàn cảm kích, vinh danh họ đậu giàu prô-tê-in bằng cách tự phong cho mình hiệu là Đỗ-Chu, rồi “xin nhận nơi này làm quê hương,” “quên đi tình yêu cũ” với Anh Cô, và tận hưởng “ngày đó có em” Rô-xa (Rosa), tức “gọi em là đóa hoa... hồng.”

Thấm thoát sang xuân đã đến hè... “Mùa hè rực rỡ” trong lòng những người yêu đời, yêu nhau. Khi “tóc em chưa úa nắng hè,” nhóm Quách Tĩnh, Hoàng Dung, Dương Khang, Mục Niệm Từ Ăn Chay kiếu từ tân lang lão bá Đỗ-Chu và tân giai nhân Rô-xa, lên máy bay năng lượng mặt trời trở về vị trí cũ, chờ lệnh Vua ban...

Ban ngày đi làm việc (việc gì đó đó, đã bảo mật thì đã bảo không thể bảo, xin cáo lỗi cùng “hàng xóm đang cần sự yên tĩnh để nghỉ ngơi”), tối về tề tựu bên bàn ăn.. chay. Đôi khi tủ lạnh không có gì, chỉ còn không khí và nước lọc thì bảo đảm chay rồi, khỏi cần đọc nhãn hiệu xem có thành phần động vật hay không.

Thỉnh thoảng họ thay phiên nhau nấu ăn chay rồi chụp hình đăng báo lá cải xanh thân thiện với môi trường, chủ bút là nàng Xuân Lá Non có đôi mắt bồ câu “bao đêm không ngủ” mà có người "tình lỡ" đã từng gọi là “đôi mắt thong manh nhìn anh như biết nói”  (câu này nghe quen quen, chắc cũng từng được bao chàng rì-xai-cồn tái chế).

Nếu không nấu ăn chay thì cả nhóm lại bàn tí chuyện tình hình bốn vùng chiến thuật, nơi đâu cũng có “những đóm mắt hỏa châu,” để rồi sang qua nói chuyện hòa bình, “một mai giã từ vũ khí,” cho dương thịnh âm suy, đợi nửa khuya vặn máy nghe thông điệp của Hội đồng TTTH (không phải “hai sắc hoa ti-gôn” TTKh) về bí quyết cứu hành tinh Xanh Xanh trong vòng 21 ngày, “má-ni bắt ga-răng-ti,” bảo đảm phua này sẽ thành công với phẫu thuật sửa sắc đẹp cho hành tinh Trái Đất, chỉ cần công dân Địa Cầu mỗi người cố gắng tí tẹo.

Vì trong danh hiệu có chữ Hát nên hội đồng này rất thích.. ca mỗi khi nhắn tin tới hành tinh Xanh Xanh. Mỗi lần đều có một nhạc hiệu khác nhau, tiếng nhạc trời du dương, thánh thót như “giọt mưa thu,” “giọt mưa trên lá,” “giọt nắng bên thềm”... Hội đồng Tê Tê Tê Hát này gồm những nhà lãnh đạo cũng như đại diện công dân từ hành tinh Xinh Xinh và các tinh cầu bạn. Họ là những ai, và TTTH có nghĩa là gì? “Xin xem hồi sau sẽ rõ.”

À mà thôi, thời giờ không có.. TT là Tình Thương, phải không nào? TH, ai cũng biết rồi, là Trí Huệ. Bi và Trí, bây giờ chỉ còn chờ Dũng...

Kỳ tới: Dũng Ăn chay bao giờ sẽ xuất hiện?

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2011

Quách Tĩnh-Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 23)


The fictional martial arts vegan heroes continue their adventure. In Cancún, vegan Guo Jing runs into his sworn brother Zhou Botong, who is at least 40 years his senior but remains a child a heart.

Kỳ trước: Quách Tĩnh Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 22)

Trước ngày rời Mễ ca, “tổ hợp” Quách Tĩnh-Hoàng Dung-Dương Khang-Niệm Từ ăn chay, tức ban tứ ca Võ Lâm 00Thấy, tổ chức một buổi dã ngoại ngoài biển, nướng bắp và khoai lang, shish kabab chay, dùng que xiên khóm vàng, ớt chuông xanh, cà chua bi đỏ (to bằng hòn bi nên có lẽ được gọi bằng cái tên mi-nhon ngon ngon như thế), nấm nâu, đậu hủ trắng, tất cả được tẩm xốt bạt-bờ-kiêu (BBQ) do chính tay Quách Tĩnh chế biến. 

Dân chúng quanh vùng được mời tới dự, đều háo hức hưởng ứng, ngay cả những cặp tân lang và tân giai nhân du khách đến xứ Mễ ca nổi tiếng biển ấm trời xanh này cũng hiếu kỳ ghé vào ăn thử. Quang cảnh rộn rịp như lúc người trong phim chưởng chen nhau xem mãi võ sơn đông quảng cáo cao đơn hoàn tán, bổ thận hoàn, nhổ răng không đau. Có điều, đây là sáng kiến giới thiệu thức ăn chay miễn phí, được đích thân những anh hùng võ công lừng lẫy ra tay hành động để cứu dân độ thế, giúp dân giữ gìn sức khỏe, tránh nạn dịch giết người do thịt rượu gây ra, cũng như mau mau giúp cho môi trường thoát cảnh lỗ-buôn quanh-mìn (global warming) vì kỹ nghệ nuôi gia súc lấy thịt thải ra quá nhiều khí mê-tan, khiến quần hùng kẻ thì mẩn tâm thần, hồn phi phách tán, người thì nhà tan cửa rung rinh vì phải đi tỵ nạn môi trường tránh nước biển dâng cao.

Bốn người hăng hái chia nhau đi phát thức ăn chay, môi nở nụ cười hàm tiếu như hoa mười giờ đầy thiện cảm.

Quách Tĩnh Ăn Chay: Dạ mời anh!
Hoàng Dung Ăn Chay: Mời, mời!
QT: (nói riêng với HD) Em Dung, em phải nói là kính mời hoặc con mời bác chứ! Ngôn ngữ người Việt Nam rất là lịch sự.
HD: À, em quên. Ở ngoài đảo đâu có nói chuyện nhiều với ai, nên hơi ngang tàng về diện này đó mà! (gặp một lão gia tóc bạc, cúi đầu chào) Dạ chào cụ, con mời cụ ạ!
Cụ già: (khoái chí cười) Ha ha, hô hô!
HD: Ơ...
Cụ già đưa tay làm dấu: Suỵt!
HD: Lão...
Cụ già bấm tay HD, hai người phi thân ra khỏi đám đông đến sát bờ biển, nhanh đến nỗi không ai nhìn thấy.
HD: Lão Ngoan Đồng!!
Chu Bá Thông: Ái dà, ngươi nhận ra ta à!
HD: Hứ! Lão Ngoan Đồng mang râu giả và mắt kính râm cũng khó nhận ra, nhưng tiếng cười thì ta không lầm được.
CBT: (vả hai bên miệng) Bậy quá, bậy quá, cái miệng nó hại ta nè! Nhưng mà không sao, cười là thang thuốc bổ! Vả lại, ngươi nhận ra ta cũng được, vì ta cũng đang cố tình tìm ngươi mà!
HD: Lão Ngoan Đồng tìm ta có chuyện gì?
CBT: Thật ra là ta nhớ nghĩa đệ, muốn tìm đấu với hắn vài chiêu cho vui để nhớ kỷ niệm ngày nào trên Hoàng Hoa Đảo.
HD: Vậy không nhớ tiểu cô nương à?
CBT: Ái chà, người nữ như ngươi rắc rối còn hơn bà Ê-già, có gì mà cho ta nhớ chứ hử!
HD: Rắc rối, mà có người thương mới lạ!
CBT: Thì chỉ có gã Âu Dương Khắc, cháu của Âu Dương Phong Tây độc... hơn khí thải, thôi ta miễn bàn. Còn Quách đệ ta khù khờ, tội nghiệp...
HD: Ơ ơ... Lão Ngoan Đồng! (ngúng nguẩy) Biết thế ngày xưa không thèm đến chơi với họ Chu trên đảo!
CBT: (cười khì khì) Hoàng Dung à, tính ta hay chọc mà! Ăn chay trường đừng giận!
HD: (ngạc nhiên) Lão Ngoan Đồng! Sao người biết ta ăn chay trường?
CBT: Chuyện nhỏ thôi! Nếu không thích ăn chay thì các ngươi đâu có phát thức ăn chay làm chi chứ hả!
QT: (ở đâu lù lù hiện ra) Quách đệ xin kính chào Chu huynh!
CBT: (mừng rỡ) A, Quách Tĩnh! Quách Tĩnh ăn chay! Để xem ngươi mạnh như trâu hay như cỏ nhe!

Thoạt nói xong Chu Bá Thông liền ra chiêu tới tấp. Quách Tĩnh ăn chay biết người anh kết nghĩa tâm hồn như trẻ thơ chỉ thích đùa cho vui, nên cũng hăng hái phòng vệ. Hai người tránh đám đông, cước bộ nhanh như gió biển. Hoàng Dung ăn chay cũng không kém, bám theo sát nút để mục kích, và nhất là ủng hộ cho Quách ca của nàng trước lão huynh đài phá phách kia.

Vốn đã được họ Chu truyền dạy song thủ hổ bác nên Quách Tĩnh có thể mỗi tay đánh một đường võ khác nhau. Nay lại có thêm Thuần Chay Chân Kinh, nên võ công Quách Tĩnh ăn chay lại càng thêm tiến bộ không ngờ.


CBT: (đang đánh bỗng dừng tay) Khoan, khoan! Chiêu này rất lạ, ngươi luyện từ bao giờ?
QT: (gãi đầu) Tiểu đệ cũng không biết.
CBT: Hừm... (mừng rỡ reo lên) A ta biết ra biết rồi!
QT: Là sao đại huynh?
CBT: Làm mà không làm.
QT: Làm mà không làm.
CBT: Không làm mà làm.
QT: Không làm là không làm.
CBT: (bứt tóc, giậm châm) Ái chà, Trâu nước ơi, có vậy mà ngươi cũng không biết..
Hoàng Dung: Lão huynh đài, Quách ca ta nói đúng đó chớ: Không làm là không làm, có gì mà khó hiểu! Suỵt, có người đang tới kìa...

Một Ê-già trung niên đội nón rộng, da bánh mật khỏe mạnh, người phốp pháp, dung nhan hồn nhiên, một tay cầm bánh burrito chay, một tay xách giỏ đựng các món ăn chay vừa được tặng ban nãy. Nàng vừa đi vừa vô tư ăn bánh burrito, vừa thưởng thức mặt trời đang chiếu nắng ấm đầy sinh lực. Bỗng nhiên có tiếng nhạc Lô-vờ Xì-to-ry ( “Love Story”, Chuyện Tình) trổi lên trong không gian... Nàng nhìn quanh quất để tìm tiếng nhạc thì chợt thấy nhóm Chu Bá Thông, Quách Tĩnh, Hoàng Dung đang đứng gần đó dưới túp lều tranh 3 quả tim vàng.
Chu Bá Thông thường tránh xa ba dặm mỗi khi gặp người nữ, nhưng bây giờ bỏ chạy không kịp, nên lúng túng thấy rõ khi thình lình bắt gặp mắt nai cha-cha-cha.

(Nhạc Love Story)
Biết dùng lời rất khó
Để mà nói rõ
Ôi biết nói gì cuộc tình lớn quá!
Chuyện tình đáng nhớ
Tuy cũ như là biển già trắng xóa
Cuộc tình quý giá
Như những ngọc ngà nàng dành cho ta
Ôi biết nói gì?

Với một lời quý mến, mà nàng nói đến
khi bước chân vào đời vắng ngắt
Cuôc tình thứ nhất,
Muôn kiếp muôn đời là tình vĩnh viễn... 


Kỳ tới: Chu Bá Thông sợ mà không sợ!

Thứ Hai, 18 tháng 4, 2011

Quách Tĩnh, Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 22)


"Will you be my vegan?"
The adventure continues: vegans Guo Jing and Huang Rong were assigned as their King's undercovered guards in Cancún, Quintana Roo, Mexico for the COP 16, United Nations Climate Change Conference. They were joined by sidekick Yang Kang and Mu Nianci, his bride-to-be and a vegan. In this episode, she asked him to be vegan with her. People from this gorgeous town also enjoyed Huang Rong's vegan treats.

Kỳ trước: Quách Tĩnh Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 21)

Thơm Thơm Chiêu Nho nữ hiệp mải âm thầm diện bích, “nhìn lại mình đời đã xanh rêu” nên không nghe tiếng điện thoại đang rung và chớp ánh sáng, đồng thời theo điệu nhạc Für Elise của Beethoven.

Cách đó trên 1000 dặm dài thiên lý, tức khoảng 1.750 cây số đồng hồ, về phía đông bắc, chỉ vài giây sau, điện thoại lại ngân vang, khi thì nghe như tiếng đại hồng chung, khi thì như tiếng hải triều âm. Âm nào thì âm, vẫn không ai tri âm.


Hoàng Dung Ăn Chay (HDAC): Ấy chà, sao không ai bắt máy vậy cà?
Quách Tĩnh AC: Dung nhi gọi giờ này, có lẽ trời đang sắp vào đêm.
Dương Khang (hát):
Giờ này thương xá sắp đóng cửa
Người lao công quét dọn hành lang...


Tuyết Hỷ cô nương: A-lô, a-lô! Tuyết Hỷ đang nghe!
HD (mừng rỡ): À, Tuyết Hỷ cô nương! HDAC đây! Nãy giờ gọi mãi mới tìm được nàng...
THCN: Tuyết Hỷ bận xúc tuyết ngoài đường đó mà. Nhà mình rồi nhà người nữa, nên ở ngoài hơn lâu. Tưởng chư vị khách anh hùng vài tiếng nữa mới đến chứ!
HD: À không, lần này đành lỗi hẹn. Nhờ Tuyết Hỷ nhắn lại giùm với Thơm Thơm Chiêu Nho, chúng tôi không qua thành No-la được, cũng không qua thành Phi-la, mà sẽ ra đi đến Ri-đa.
THCN: Hiểu!
HD (cảm động nghĩ thầm): Hỷ cô nương tư chất thông minh, không nói gì cũng hiểu, mà cũng không thắc mắc hỏi nhiều. Trên đời dễ có mấy ai là người tri kỷ!
Quách Tĩnh (thấy HD bình thường rất lanh lợi nhưng hôm nay lại ngẩn người im lặng, nên tiếp lời): Tuyết Hỷ cô nương à, mình có việc bất ngờ phải đi, mong Thơm Thơm nữ hiệp và Tuyết Hỷ cô nương miễn chấp!
THCN: Chuyện nhỏ mà! Chấp nhiều khổ nhiều, bớt chấp bớt khổ!
HD & QT: Đa tạ bạn hiền Tuyết Hỷ cô nương! Bảo trọng! Sẽ liên lạc sau.
THCN: Bảo trọng, nhị vị hiền hữu!

HD và QT gác máy. Chiếc máy bay vẫn tiếp tục đi về hướng đông nam. QT lấy áo choàng khoác cho Dung nhi đỡ lạnh. Dương Khang thấy vậy cũng nhìn lại Mục Niệm Từ Từ, đang ngồi ngủ, nét mặt bình thản, sống mũi cao thanh tú, hơi thở đều đặn, thỉnh thoảng môi hồng không xâm lại nở nụ cười hàm tiếu, nên DK biết là khí huyết nàng đang thông, có lẽ không lạnh lắm dù đang bềnh bồng trôi giữa những tầng mây bông gòn. QT và HD Ăn Chay xem lại tọa độ, rồi ngồi xuống vận khí, tọa thiền. DK thấy thế cũng làm theo. Máy bay tự động không người lái, trực chỉ đi về xứ Mễ ca, nơi quần hùng tứ phía đang đổ về tụ họp bởi vấn nạn hâm nóng toàn cầu đang cực kỳ cấp bách.

4 tháng sau...
Mùa đông đã qua, và mùa xuân đang đến. Chuyến công tác của QT HD Ăn Chay bảo vệ Đê Vê 009 tức Cửu trùng ở Mễ ca theo lệnh của Ngài Tể tướng Phượng Hoàng kể như đã thành công. Đời sống ở đó đơn thuần, người dân bình dị. Còn nhớ khi nghe nói QT và HD là người ăn chay, dân chúng cũng rất mừng rỡ và muốn thử những thức ăn chay. HD căn bản nấu ăn giỏi, nên khi nấu chay không có gì trở ngại. Buổi chiều khi không phải trực, nàng làm hắc cảo, xíu mại, bánh bột khoai môn chay kiểu Hoa, lại làm thêm món burrito, taquito, enchilada, quesadilla, taco, fajita kiểu Mễ, toàn là chay cả, dân chúng vừa ăn vừa hoan hô tiểu cô nương Hoàng Dung Ăn Chay, trong khi các chính khách và thân hào nhân sĩ bốn phương vẫn còn bàn bạc chuyện hành tinh đại sự và COP 16 chưa biết ngã ngũ về đâu.

Trong lúc QT và HD bận rộn với công tác, Dương Khang và Niệm Từ Từ chỉ chờ hỗ trợ khi được liên lạc qua máy bộ đàm walkie-talkie, ngoài ra được lệnh không xuất hiện lảng vảng trước mặt giới giang hồ để show off (khoe khoang), nên được dịp đóng vai du khách ở vòng ngoài. Họ ở lữ quán gần biển vắng, chưa thành hôn nên dĩ nhiên là mướn hai phòng, sáng dậy ngắm mặt trời rồi tản bộ, nghe từng hạt cát trắng mịn màng quấn quýt gót chân mà cảm kích thiên nhiên sao quá ưu đãi con người.


MNTT: Dương huynh!
DK (đang nằm thưởng thức mặt trời trên bãi biển): Chi đó Niệm muội?
MNT (cười tươi): Không có gì! Muội chỉ thích được gọi Dương huynh!
DK: Và nghe tiếng huynh "thỏ thẻ" trả lời, đúng không?
MNT: Dương huynh!
DK: Dạ!
MNT: Thanh bình quá phải không anh?
DK: Dạ!
MNT: Muội ước chi ai cũng được yên ổn và hạnh phúc như mình bây giờ. Sao có chiến tranh làm chi, huynh nhỉ?
DK: Huynh không biết. Chắc người ta buồn rồi muốn đánh nhau chơi, như trẻ con không biết như vậy là con trẻ.
MNT: Có lẽ là trẻ con thật, người lớn không ai đánh nhau.
DK: Thì cũng có người lớn đánh nhau túi bụi đó chứ.
MNT: À, nhưng người lớn thật chắc không ai đánh nhau...
DK: Chắc vậy. Người lớn theo nghĩa rộng, một đại nhân...
MNT: Đại nhân Dương Khang.
DK: Chà, bất chiến tự nhiên thành. Không làm chi cả mà cũng được người đẹp gọi là đại nhân, thế mới thích! Nghe tiếng biển nơi đây, lòng anh phẳng lặng lạ thường. Dương Khang này chẳng còn muốn đánh ai, cũng không còn muốn bon chen vó ngựa  tung hoành lập chiến công để cầu mong nối nghiệp nắm trong tay cơ đồ một vương quốc.

QT: Chúc mừng đệ!
DK (giật mình ngồi bật dậy): Ấy, Quách Tĩnh trâu nước ở đâu mà lù lù hiện ra bất ngờ thế!
QT: Thì thấy Dương đệ nằm phơi nắng, có vẻ thoải mái, thư giãn, nên chúc mừng em đó mà! Ăn gì chưa?
DK: Tụi em chưa ăn.
QT: Thôi về lữ quán, Hoàng Dung hôm nay sẽ đãi ba anh em mình mấy món chay nhé.

Trong chuyến hội nghị quần hùng xanh cứu Địa Cầu, QT, HD Ăn Chay được giao làm một trong số những tùy viên xịn. Ngày đầu đáp xuống bãi biển Mễ ca, bốn người như từ trong phim kiếm hiệp ở hành tinh nào đó vừa bước ra màn ảnh. Nhìn quanh thấy mình không giống ai, hai cặp đôi nhanh chân chạy vào gian hàng bán đồ lưu niệm của khách sạn không sao, mua tạm y phục địa phương. Quách Tĩnh và Dương Khang có hai cái nón Mễ trông giống như ban nhạc mariachi mới trình làng, vành đủ rộng để che nắng biển Cancún và cải dạng dung nhan điệp viên không không nổi (chìm) nên nhất cữ lưỡng tiện. Hoàng Dung và Mục Niệm Từ vận áo đầm, thắt bím, trông thật xinh. Bốn người hòa lẫn vào đám đông, nhìn vào không ai biết là những cao thủ võ lâm từ phương xa mới đến. Họ ghé vào quán cóc bên đường mua vài trái dừa. Trong khi chờ Quách Tĩnh AC nói chuyện với người bán hàng và trả tiền (lúc này HD không thích giữ tiền như trước nữa), Hoàng Dung AC ngắm nhìn Mục Niệm Từ rạng rỡ tươi cười, trái với những lúc thường hay nhăn nhó đau khổ dạo trước, nàng buộc miệng nói.

HD: Mục Niệm cô nương, cô thật xinh đẹp!
MNT: Đa tạ Hoàng tỷ tỷ!
HD: Tôi nói thật!
MNT: Hoàng Dung, nàng không còn hờn giận gì ta chứ?
HD: Niệm cô nương, lẽ ra ta phải nói lời này... Xin thứ lỗi nếu trước kia giữa hai ta có những phút giây không đẹp.
MNT: Phút giây chỉ là giây phút thôi, nó không hiện hữu mãi bên mình. Cái gì rồi cũng qua đi. Quá khứ là bóng đêm đã trôi, hiện tại là bình minh của một ngày đang luân chuyển. Hãy yêu thương nhau vì đời sống ngắn ngủi. Tôi đã học được điều đó từ lúc tái ngộ cùng Dương Khang và nhị vị Quách Tĩnh, Hoàng Dung.
HD (uống chút nước dừa bằng ống hút riêng của nàng, bằng kim loại quý, chứ không phải bằng plastic): Niệm cô nương, tôi cũng cảm thấy trong tâm tư mình có điều thay đổi, không hiểu vì sao khi đến nơi này lòng tôi như mối tơ vò đã được gỡ nhẹ lúc nào chẳng hay. Thuở trước tôi thường gay gắt, khắt khe... nên bạn thì ít mà thù thì vô số kể. Tôi biết mình cũng đã có lần làm cô nương buồn, tôi cám ơn cô đã tha thứ cho tôi.
MNT: Hoàng Dung, người chớ nên khách sáo, chúng ta bây giờ kể như trong cùng một gia đình. Tôi quý mến tánh tình khẳng khái của Hoàng Dung.
HD: Có lẽ tôi giống cha tôi, nên vừa khẳng khái mà vừa ương ngạnh, chỉ có Quách ca bao dung mới chịu được tôi thôi. Từ thuở bé tôi đã không biết được tình mẫu tử dịu dàng...  (đổi đề tài) À, vì sao Mục cô nương lại ăn chay?
MNT: Ở thành Chi-ca có nhiều tiệm chay, và những người ăn chay mình quen ở đó qua người bạn ăn chay cũng rất hiền lành, thức ăn cũng đậm đà hương vị lắm. Thú thật là mình không thể nào chặt đầu cá được nữa. Vừa cầm lên đã thấy nhức đầu...
HD: Vậy à! Quách ca có kể cho tôi nghe chuyện tiền thân Đức Phật, khi là một cậu bé gõ đầu cá 3 cái mà sau này trong kiếp làm Phật, Ngài cũng bị nhức đầu 3 ngày. Chỉ gõ thôi chứ không ăn đấy...
MNT: Chao ôi! Nhân quả thật vi tế khôn lường! Còn Hoàng Dung, thật bất ngờ khi biết nàng cũng ăn chay. Wèishéme? (Quế-sờ-mo?) Vì lý do nào?
HD: Chuyện cũng dài (hồi tưởng lại giây phút được tiên nhân trao Thuần Chay Bửu Bối)... nhưng có điều cứ ám ảnh ta mãi, đó là nước mắt của bò mẹ và bò con khi bị người ta mang đi mổ thịt... Ta chạnh lòng nghĩ đến mẫu thân, một tình cảm mà ta chưa được biết qua... Hoàng Dung này nguyện không muốn mẹ con ai phải xa lìa nhau, dù người hay vật...
MNT: Ôi Hoàng tỷ tỷ, nghe lời người nói mà ta thật thương cảm... Đúng rồi, mình ăn chay là không phá hoại gia đình kẻ khác... Hoàng Dung, mình nhất quyết là những cô gái tốt nhé!
HD: Tốt lắm, Mục Niệm Từ!
QT (trở lại): Hai cô nương sẵn sàng lên đường chưa?
HD: Dạ được... Nhưng mà Dương Khang đâu rồi Quách ca?
DK: Có Khang! Đây, tặng cho mỗi nàng “hoa cài mái tóc”... Được không Quách đại huynh?
QT: Được chứ, phụ nữ là hoa, thêm hoa càng thêm dịu dàng, thơ mộng. Đây, để anh cài cho Dung nhi.
DK: Hoa này người ta làm bằng vải, không bao giờ tàn. Ông bán hàng bảo thế... haha...
MNT: Đúng rồi, hoa đang nở đẹp mà ngắt đi thì tội quá, lại mau tàn, rồi mình vất đi, Địa Cầu ngày nay không còn chỗ chứa rác!
HD: Về điểm này, tôi đồng ý đó.
MNT: Khang huynh, chắc anh cũng ăn chay với muội luôn chứ hả?
DK (nhìn quanh từng người, thấy cả ba bây giờ đều ăn chay): Ơ... “Thuận Từ Từ, tát biển Đông cũng cạn”... Thử nhé! Tới luôn bác tài!

MNT vui mừng. Cả nhóm vỗ tay hoan hô.

DK (hát):
Một cành hoa em cài mái tóc
Anh đưa em qua quãng đường dài
Về thành đô anh may áo cưới
Ta thương nhau xây dựng ngày mai...


Ban nhạc Mễ ca mariachi đứng gần đó đàn nhịp theo. Hoàng Dung sẵn bánh tamales chay trong xách tay, chia với Mục Niệm Từ Từ để phát cho những người đứng nghe nhạc xung quanh.

QT (nói tiếng địa phương): Comida vegana y organica! (Thức ăn thuần chay hữu cơ!)

Dân chúng Mễ ca hưởng ứng. HD ra dấu bảo mọi người đi theo, thế là mọi người đi về hướng nhà bếp ở lữ quán, nơi HD mướn để nấu ăn, ban nhạc cũng đi theo, vừa đi vừa đàn bản “La Bamba” vui nhộn.


Cancún đánh dấu một thời kỷ niệm trong lịch sử của Địa Cầu. Sau COP 16, Hội nghị Biến đổi Khí hậu Liên Hiệp Quốc, còn những hội nghị khác tiếp nối, trong cơn nạn nguy cấp của hành tinh. Loay hoay mãi khi nước đã sắp đến chân, nên "đi dăm phút đã về chốn cũ," không giải quyết được nhanh. Ăn chay để giảm khí thải ư? Đã bao tường trình, nghiên cứu được công bố, chỉ có một thiểu số là mở lòng lắng nghe. Nhưng dù sao, còn nước, còn tát, và nguyện cầu một phép lạ sẽ đến qua đêm.

(Hát cho trái đất)
Đêm nay em về, về đâu về đâu?
Thân em bé bỏng một bóng đêm thâu
Chỉ vì tìm mãi thương yêu
Mà đời thì có bao nhiêu
Đường trần còn vọng tiếng yêu. 


Kỳ tới: Mùa xuân trên biển ấm...

Thứ Bảy, 26 tháng 2, 2011

Quách Tĩnh, Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 21)

The continuation of a fictionalized-based-on-a-true-story series on vegan citizens trying their best to help the planet. This time, we meet a vegan martial artist and a meditating vegan elder - both are women and radiantly so.

Kỳ trước: Quách Tĩnh Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 20)

Trong khi Quách Tĩnh, Hoàng Dung, Niệm Từ Từ ăn chay và Dương Khang (bạn của người ăn chay) lên cánh chuồn chuồn sắt để lai kinh, dự định trên đường sẽ đón Thơm Thơm nữ hiệp ở thành No-la và Tuyết Hỷ cô nương ở thành Phi-la, thì tại thành No-la, Thơm Thơm Chiêu Nho nữ hiệp không chờ cũng không đợi. “Chuyện gì đến sẽ đến mà,” nàng vẫn hay nói vậy.

Thơm Thơm Chiêu Nho và Hương Thơm Chiêu Nho vốn là hai chị em khác cha khác mẹ, sinh cùng ngày, chỉ cách nhau vài sát-na nên đã kết nghĩa kể từ dạo quen nhau trong Hội Phụ nữ Ăn chay Cứu Hành tinh Xanh Xanh. Tuy như hai chị em song sinh nhưng cả hai đời sống hầu như tương phản. Hương Thơm Chiêu Nho như là mây bốn phương trời, thường được Thơm Thơm gọi đùa là “người đi đi ngoài phố, chiều bỡ ngỡ bơ vơ,” thuộc dạng “lính xa nhà,” từng quen Quách Tĩnh, Hoàng Dung ăn chay trong một khóa tu nghiệp của các điệp viên 00Thấy trên đỉnh đồi lộng gió.

Thơm Thơm Chiêu Nho bởi có duyên với hàng xóm, nên đóng đô định cư tại miền nam, xứ No-la, cửa khóa then gài, “ở một chỗ tưởng chừng không đi lạc, yêu một Người mà cảm thấy mênh mông.” Nhờ nàng có tài ăn nói, tiếng Bắc ngọt như khoai nướng, mía lùi những đêm Hà thành trời lành lạnh, cái miệng chúm chím xinh xinh hay mỉm cười và đồng tiền phơn phớt khi ẩn khi hiện, nên bao nhiêu ngư phủ ngày xưa ở thành No-la đã bỏ nghề giăng câu, bắt cá, mò tôm, trở về đất liền trồng rau muống hữu cơ và các loại rau quả củ đậu khác cung cấp cho nhà hàng, siêu thị, cũng như xuất cảng sang Ả Rập. Giờ đây họ là những đại gia bề thế, cũng thường làm công việc từ thiện giúp người. Cả làng ăn chay đều đùm bọc lấy nhau và sống rất là thịnh vượng. Tuy thế, nếu có thiên tai bất ngờ bao phủ, thì tất cả cũng đành tan theo "mộng chiều xuân." Nhưng cho đến bây giờ, mọi việc vẫn ổn, xô-pha xô-gút (so far, so good).

Thơm Thơm Chiêu Nho nữ hiệp (TT): Bác ơi, bác đang làm gì đấy?
Bác hàng xóm, chít khăn mỏ quạ (BHX): Ối giời cái Thơm đấy à!
TT: Vâng, cháu chào bác ạ.
BHX: Chị sang xem vườn của bác nhé, có hoa mới nở và bác đang mời hàng đậu uống chè.
TT: Uống chè thật à bác?
BHX: Bác nói cho văn vẻ tí mà, thay vì tưới rau thì bác nói là mời rau uống nước.
TT: Chao ôi bác tôi có sáng kiến hay quá nhể!
BHX: Cho vui đấy mà.. Thế cháu đang làm gì bên kia bờ dậu đấy?
TT: Cháu cũng chỉ múa vài đường quyền.. cho vui đấy mà!
BHX: Hôm nào chỉ bác với! Dạo này bác hay nhức mỏi thế!
TT: Giời ơi bác yêu còn khỏe hơn cả chúng cháu, chăm sóc cả vườn rau đâu phải chuyện đùa!
BHX: Biết thế! Nhưng đau vẫn là đau chứ lị! Nhất là sau vụ bão Katrina, tâm hồn bác “mẹ ngủ không yên,” cứ thấp thõm không biết ngày nào giông bão cuồng phong!
TT: “Kế xê-ra, xề-ra” mà bác.
BHX: Xê ra đâu?
TT: Ra đâu cũng được, bác! “Chuyện gì đến sẽ đến mà.”
BHX: Ừ vậy cũng tốt. Lo chi cho nhoài người, cháu nhể!
TT: Cháu mách bác bài thuốc gia truyền.
BHX: Thế à? Quý hóa quá!
TT: Chừng nào không khỏe bác ra ngoài mặt trời ngồi một tí.
BHX: Ối giời, thật không?
TT: Thật chứ bác. (Một trái táo vừa rụng từ trên cành, Thơm Thơm Chiêu Nho nhún người bay tới chụp trước khi trái táo rơi xuống đất.) Đây quả táo dễ thương tự động rơi kính biếu bác.
BHX: À tốt, vậy trưa nay bác làm gỏi táo đãi các bác trong Hội.
TT: Có một trái thôi mà bác.
BHX: Bác còn nhiều ở nhà, bác trộn chung vào cho vui đấy mà!
TT: Bác nói “vui” mãi, cháu thấy vui thật rồi đấy!
BHX: À, cái Thơm Thơm này!
TT: Vâng bác.
BHX: Hôm nào vẽ hộ bác biểu ngữ tên hội của bác nhé, các ông bà ấy cứ nhắc mãi.
TT: Vâng, cháu vẽ liền. “Hội Bô lão Ăn chay Cứu Hành tinh Xanh Xanh,” đúng không bác?
BHX: Đúng rồi, đang nhận đơn, “hứa sẽ hồi âm dù thư đến muộn.”
TT: Vâng bác, muộn còn hơn không.
BHX: Thôi bác vào ngồi thiền tí nhé.
TT: Cháu chào bác ạ!

Các thành viên Hội Phụ nữ Ăn chay Cứu Hành tinh Xanh Xanh mong có ngày sẽ sớm trở thành Hội Phụ nữ Ăn chay Làm đẹp Hành tinh Xanh. Phái đẹp nên thích làm đẹp, nhưng bây giờ con cháu Trưng Trắc Trưng Nhị phải đi cứu các em bé động vật và cứu Mẹ Địa Cầu khỏi vòng biển lửa của khí thải nhà kính do nuôi nông súc lấy thịt. Máu đào của loài vật hãy còn tuôn chảy nên loài người còn xa lối thiên thai.

Cả ngày hôm đó, sau khi vẽ biểu ngữ thật đẹp cho Hội Bô lão Ăn chay, Thơm Thơm Chiêu Nho nữ hiệp say mê tiếp tục luyện võ. Đến xế chiều, đã quá giờ hẹn, vẫn không nghe tiếng điện thoại di động vang lên và cũng không thấy bóng Quách Tĩnh, Hoàng Dung ăn chay sang, Thơm Thơm Chiêu Nho lòng không nao núng và óc cũng không nghĩ xa xôi. Nàng vào nhà uống ly sinh tố nhẹ, rửa mặt và tay chân, thay y phục sạch sẽ, rồi cầu nguyện cho quốc thái dân an và cả làng rau muống hữu cơ được thanh bình.

Nhạc:
Người đi đi ngoài phố, 
chiều nắng tắt bên sông
Người đi đi ngoài phố, 

bóng dáng xưa mịt mù...

Kỳ tới: Quách Tĩnh ăn chay, giờ này anh ở đâu?

Thứ Năm, 13 tháng 1, 2011

Quách Tĩnh, Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 20)

"Legend of the Condor Heroes," a hugely popular novel that has been adapted into movies and translated into several languages, was written by Jin Yong, one of the most brilliant Chinese writers of all time. During the Song Dynasty, two very close friends pledged that their unborn children would either become sworn brothers or be married. Guo Jing, Guo Xiaotian's son, grew up in Mongolia under the care of Genghis Khan. Yang Kang, on the other hand, was raised as a Jurchen prince's son. Their respective love interests were Huang Rong and Mu Nianci.

In this light-hearted series of fictional work on Vegan Việt Nam, we posed the question what if Guo Jing and Huang Rong went vegan? Similar to metereologist Edward Lorenz' butterfly effect, the story develops into vastly different scenarios: parallel universes do indeed exist based on each individual's very choices.

(Các kỳ trước)

Tiếng hát:
Tìm nhau trong hoa nở
Tìm nhau trong cơn gió
Tìm nhau trong đêm khô hay mưa lũ
Tìm nhau khi nắng đổ
Tìm nhau khi trăng tỏ
Tìm nhau như chim mộng tìm người mơ....

Cuối cùng rồi Dương Khang cũng tìm được người yêu Mục Niệm Từ Từ, sau một hồi băng qua những dãy hành lang sâu thăm thẳm để tìm đến á-pạt-tơ-măng chung cư đìu hiu hút gió. Sau một thời gian xa cách, nay tương hội cùng nàng, DK mủi lòng, nghĩ vì mình mà dáng hoa kém phần tươi thắm, quả thấy mình đáng trách chứ không đáng gọi là đại trượng phu, trong lòng tràn đầy ăn năn sám hối.

Nếu càn khôn là vô hạn, và tùy mỗi hành động của cá thể mà có những vũ trụ song song được tạo ra, thì hôm nay, những hạt mầm của ăn chay đã hình thành nhiều vũ trụ song song, đang trên đà giúp cho những ai biết chọn lựa khôn ngoan được thăng tiến. Người ta bảo “hay không bằng hên” - chỉ nhờ Hoàng Dung may mắn được bửu bối thuần chay, mà từ đó truyền năng lực khẳng định này đến cho Quách Tĩnh ăn chay, đưa vận mệnh của cả hai và những người liên quan về các nẻo đường tươi sáng.

Như nhà khí tượng học Edward Lorenz đã đề nghị, một chú bướm vỗ nhẹ cánh cũng có thể tạo một thay đổi, dù rất nhỏ, trong bầu khí quyển, và từ đó tạo ảnh hưởng thời tiết lớn hơn ở một nơi xa xôi ngàn dặm. Quách Tĩnh, Hoàng Dung ăn chay sẽ không còn là Quách Tĩnh, Hoàng Dung tuẫn tiết ở thành Tương Dương trong tuổi trung niên. Và Dương Khang, nhờ liên hệ với Quách Tĩnh ăn chay, số mệnh cũng sẽ đổi thay. Vũ trụ song song hiện hữu do chọn lựa khác nhau của con người là thế.

Dương Khang: Huynh hứa!
Mục Niệm Từ: Huynh hứa gì, lặp lại em nghe!
DK: Tình yêu dạo này vất vả thế!
MNT: Huynh hay nói câu này!
DK: Thì nói cho vui mà, như Quách ca nói, “vất vả còn hơn vất đi!” (nói lớn cho Hoàng Dung nghe) Phải không tỷ tỷ?
Hoàng Dung: (lịch sự đứng xa xa cho hai người tự nhiên tâm sự, đồng thời tự huấn luyện mình bỏ thói quen chú ý đến chuyện người khác) Cái gì mà không phải với ba phải? Nhưng Mục cô nương à, cô sửa soạn hành lý rồi lên đường với chúng tôi chứ hả?
MNT: À, được.
HD: Xin lỗi, việc hơi gấp rút. Quách ca đang đợi mình. Có gì hai người tâm sự thêm trên đường nghe! Xin lỗi, xin lỗi!
MNT: Tôi hiểu mà! À, mà Hoàng tỷ tỷ đừng gọi tôi là cô nương nữa. Gọi là em được rồi! (mắc cỡ)
HD: Chuyện nhỏ! Mình đi thôi!
MNT: Dương huynh, để em viết lại vài chữ cho cô bạn:
“Bạn ơi, mình đi với anh Dương Khang. Mọi việc đều ổn định. Cám ơn bạn đã nấu những món chay thật ngon đãi mình trong thời gian tá túc tại đây.”
DK: Ủa, bạn em biết nấu chay à?
MNT: Dạ nấu ngon lắm. Em ở đây ăn chay không hà. Thành Chi-ca cũng có nhiều nhà hàng chay nữa. Hôm nào em nấu cho Dương huynh và mọi người dùng thử.
HD: Hảo! 

Nói xong, HD lui ra trước. DK và MNT cũng theo sau bén gót, vừa đi vừa nói chuyện với nhau trong im lặng bằng Thủ ngữ.

(Phiên dịch Thủ ngữ - Sign Language)

DK: Anh hứa sẽ cầu xin cha thứ tội.
MNT: Cha nào?
DK: Thì cha Dương Thiết Tâm, cha nuôi của em mà cũng là cha ruột của anh.
MNT: Cám ơn anh. Còn Hoàn Nhan Hồng Liệt?
DK: Cũng là cha anh, em à!
MNT: (hơi giận) Không có chuyện đó!
DK: Muội hiểu giùm huynh. Bao tháng qua được ở gần đàm đạo với Quách Tĩnh ăn chay ở thành Bôn-sa, anh cảm thấy cuộc sống này vô thường quá, và mình phải sống sao cho có nhân nghĩa và ý nghĩa, muội à!
MNT: Nhưng Hoàn Nhan Hồng Liệt là người hại cha ruột của anh!
DK: Anh biết, nhưng chỉ có tình thương mới xóa được hận thù, em Niệm Từ Từ! Và dù sao người cũng đã là cha nuôi cho anh ăn học từ bấy năm qua.
MNT: Huynh à, người ta nói “thù cha phải trả!”
DK: Trong mấy phim kiếm hiệp đều là vậy, nhưng bây giờ không cần phải vỗ ngực kêu gào “ngộ phải báo chù” nữa! Hàng quá đát (date) rồi em! Mình đang ở thế kỷ 21!
MNT: Anh... Anh có tham giàu mà theo họ Hoàn Nhan?
DK: Lúc trước thì có, nhưng bây giờ...
MNT: Bây giờ thì...
DK: Bây giờ anh không tham giàu nữa, vì anh là người giàu nhất thế gian rồi...
MNT: Tại sao?

(Chấm dứt Thủ ngữ)

DK: (ghé vào tai MNT nói thì thầm chi đó, khiến nàng dường như e thẹn)
HD: À, máy bay của Quách ca kìa! Quách đại ca! Quách đại ca! (vẫy vẫy khăn ra hiệu theo kiểu đánh Morse, cho Quách Tĩnh thả dây thừng đến rước)

Kỳ tới: Thành No-la, Thơm Thơm Chiêu Nho nữ hiệp múa mai hoa quyền đón xuân, chờ bạn!

Thứ Tư, 1 tháng 12, 2010

Quách Tĩnh, Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 19)

Quách Tĩnh, Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 19)

(Các kỳ trước)

Hôm sau, Quách Tĩnh, Hoàng Dung Ăn Chay đã sẵn sàng áo mũ chỉnh tề lên đường lai kinh thì được một cú tê-lê-phôn từ Phượng Hoàng Tể tướng. Đức vua Cửu Trùng tức Long Nhan 009 sau một đêm thiền định và cầu nguyện cho quốc thái dân an, đã theo linh cảm bên trong quyết định bế quan để chuẩn bị cho một cuộc họp thượng đỉnh trong vòng vài tháng tới, nên cổng thành bắt đầu từ bình minh hôm đó đã cửa khóa then gài, nội bất xuất, ngoại bất nhập, cỡ thám tử ưu tú như Quách Tĩnh, Hoàng Dung Ăn Chay mà cũng chung số phận trong trường hợp này.

Ngài Tể tướng dù có việc khẩn trương cần giúp đỡ cũng không dám hó hé cãi lệnh Thiên tử, đành gồng mình ở lại kinh thành với phu nhân Hương Giang Chiều Kỷ Niệm (còn được ưu ái gọi tắt là HG hoặc Hay Ghen) và hẹn sẽ gặp lại đôi bạn trẻ Quách Tĩnh, Hoàng Dung Ăn Chay vào một ngày khi được Vua ban chiếu chỉ cho châu về hiệp phố.


Thấm thoát, hơn ba tháng sau kể từ dạo ấy... 

Một ngày mùa đông...

Thành Bôn-sa: Một sân bay cạnh đồng vắng, trước kia là vườn cam, bây giờ trồng dâu tây hữu cơ vì người uống sinh tố, ăn “raw” (ăn chay không nấu nướng) đang gia tăng vùn vụt. Các quán sinh tố không sữa bò, kèm theo nhạc êm dịu cũng mọc lên như nấm khắp thành. Điển hình là nơi vắng vẻ như nơi đây cũng có một quán bên đường, cả ngày rỉ rả văng vẳng đủ loại nhạc yêu cầu.


Thành Bôn-sa mùa đông không có tuyết, vẫn còn bóng dáng nắng vàng rực rỡ nếu mặt trời không đi ngủ sớm, nên khách đi đường khát nước, ghé vào “uống ly nước dừa, chứ không phải nước mắt quê hương," hoặc nước ép trái cây pha rau cải (cà-rốt, rau cần tây, táo Phú Sĩ Sơn, dân trung niên trong thành bảo nhau uống hạ áp huyết), hoặc sinh tố dâu tây hữu cơ sữa đậu nành xi-rô cây thích (maple syrup) thì.. thích lắm. Cô chủ “Quán Nhỏ Bên Đường 22” đặc biệt mê giọng ca Trường Vũ. Anh là người gốc Tiều Châu ấy vậy mà hát nhạc Việt rất mùi, cho thấy âm nhạc quả tình không biên giới.

“Đêm đêm ngửi mùi hương,
mùi hoa sứ nhà nàng
Hương nồng hoa tình ái....”

Chỉ vì bài này mà cô cất công trồng hoa sứ làm đẹp môi trường. Có cây cỏ, hoa lá cành, không gian khô khan bỗng mát mẻ, dễ thương hẳn đi.

Dương Khang: Cô chủ à, ở đây có chi ngon?
Cô chủ Quán Nhỏ Bên Đường 22: Dạ chúng em sở trường sinh tố.
DK: (cười nhẹ) Vậy à? (lấy dầu Nhị Thiên Đường ra ngửi, nhưng cũng biết lịch sự lấy tay che) Vậy sở đoản là gì?
CC: Dạ em không biết. Chúng em chỉ biết cống hiến sở trường. Qui-trai-ao-bét. We try our best ạ!
DK: Best, có chữ s. Cô nói “bét,” người ta tưởng hạng bét thì hỏng.
CC: Dạ dạ, cám ơn công tử chỉ dạy.
DK: Không sao. Thôi, cô cho xin 4 ly sinh tố “tu gô” ngon nhất nhé.
CC: Dạ tu chi ạ?
DK: Tu.. gô, là mang đi đó mà!
CC: Dạ dạ “gô” là đi (go), em biết! Tại em nghe chữ tu nên mất bình tĩnh ạ!
DK: Thì có chi mà cô mất với còn! Tôi nghe nói thời này nhiều người tu lắm mà.
CC: Dạ, công tử nói phải. Khách em ở đây người ta ăn chay nhiều lắm, nói “tàn chiện” thánh hiền, tu hành.
DK: Vậy à? Nhưng chuyện của người ta, cô nghe lóm làm gì?
CC: Dạ đâu có. Em kéo ghế tới ngồi đàng hoàng chứ! Cái gì hay mình phải hỏi thêm cho biết ạ!
DK: (cười) Cô tự nhiên quá! Vậy cũng tốt.
CC: Dạ. Bán sinh tố, gặp khách ăn chay, họ cũng dễ thương. Ngày xưa em làm quán rượu, trời ơi, họ đập nhau hà rầm. Em nhảy vô can cũng bị lọi tay bó bột mấy tháng, không tắm được, hôi rình vậy đó.
DK: Chỗ người ta thường đánh lộn, cô tránh là tốt. Chúc mừng cô tìm được nghề nghiệp yên ổn! Thôi cô làm nước giùm nhe. Có một ly, đừng cho nước đá.
CC: Dạ được. Dạ thưa sinh tố chi?
DK: Mỗi thứ khác nhau đi: dưa hấu, lê chanh, cà tươi, và một món tùy cô chọn.
CC: Dạ, để em vào Việt Nam Ăn Chay xem công thức của cô Hồng Hương Chiêu-nho.
DK: Trời đất! Có lâu không?
CC: Dạ không, tại cô Hồng Hương bày món gì cũng nhanh lắm ạ! Không sao, công tử cứ ngồi nghe xíu nhạc nhẹ mà... Quán không có ai, để em vặn lớn một chút! Quá đã, quá đã!

“Đêm đêm ngửi mùi hương,
mùi hoa sứ nhà nàng
Hương nồng hoa tình ái....”

DK: (lim dim, mỉm cười) Niệm Từ Từ!

Phi trường, điệu nhạc “Rocky”, Quách Tĩnh, Hoàng Dung Ăn Chay xuất hiện, mang kính râm, mặc đồ bay như Tom Cruise trong phim “The Right Stuff.” Đối diện xa xa là Dương Khang, đang khệ nệ mang mấy ly sinh tố và một quả mít tố nữ do cô chủ Quán Nhỏ Bên Đường 22 tặng tu-gô! Quách Tĩnh phi thân, trong chớp mắt đã đến cạnh Dương Khang.

QT: Em mang chi nhiều vậy?
DK: Dạ, Mục hiền muội thích ăn mít, em mang làm quà. Cô cũng kiên nhẫn đợi em từ mấy tháng nay.
QT: Em cũng để ý quá ha! Vậy tốt.
DK: Chứ sao Tĩnh huynh! Nghệ thuật là ở đó!
(Cả hai cùng cười, đi về hướng máy bay. Hoàng Dung sốt ruột, đã lên máy bay ngồi trước.)

Máy bay tự động không cần người lái, thỉnh thoảng Quách Tĩnh chỉ cần bấm vài nút để xem còn bao lâu. Dương Khang vừa ngồi ngủ để lấy lại sức, vừa cầu nguyện Mục Niệm Từ sẽ không giận mình vì tội ngang xương bỏ nàng sau khi tham dự tỉ võ chiêu phu trước mặt quần hùng, khiến nàng vô cùng tủi hổ, phải bỏ Bôn-sa mà đi về Chi-ca quê bạn. DK tuy tính tình sôi nổi nhưng lúc gần đây bỗng biết nghĩ đến người khác nhiều hơn, một phần có lẽ là nhờ ảnh hưởng của Quách Tĩnh trong thời gian hàng tháng trời hai anh em ở thành Bôn-sa, có dịp liên lạc thường xuyên hơn. Vả chăng, chúng ta không thể nhìn bên ngoài mà phán đoán người khác được. Thánh nhân có dạy ai cũng có tánh tốt bên trong.

Hoàng Dung: (mang ống nhòm) Quách huynh, em đã thấy Tháp Sears.
QT: Tòa nhà cao nhất Bắc bán cầu!
DK: (nghe tiếng HD, vừa tỉnh dậy, liền nói) Đổi tên rồi tỷ tỷ!
HD: Vậy sao?
DK: Thành Tháp Willis rồi.
HD: Ồ, cuộc đời bể dâu này, ngay cả tòa nhà cũng đổi họ thay tên.
QT: Miễn sao lòng người trước sau như một là điều quan trọng.
HD, DK: Quách Tĩnh nói đúng!
QT: Dương đệ, khi gặp lại Mục cô nương rồi, mong đệ đối xử tốt với nàng.
DK: Dương Khang xin nhớ!

Ba người cụng ly sinh tố.

QT đáp trực thăng trong khi DK và HD chuẩn bị găng tay và dây thừng để xuống đường, đến đón Mục Niệm Từ Từ nữ hiệp. Trong lòng DK hồi hộp vui mừng khó tả vì sắp đoàn tụ với người yêu, còn HD không biết buồn hay vui khi gặp lại cố nhân, cũng là đồng môn học trò của Hồng Thất Công bang chủ, đã từng một thời đụng độ trên chốn giang hồ.

Ôi, vũ trụ này đi vòng vòng rồi một hồi cũng gặp lại nhau. Thà là trao những lời dịu dàng và cảm tình đẹp thì có lẽ sẽ thêm bạn bớt thù – đó là những gì HD Ăn Chay đang chiêm nghiệm và học hỏi, nhất là từ QT Ăn Chay yêu dấu của nàng.

Dù trước kia thật tình không hợp với DK, nhưng hôm nay bỗng dưng HD thấy thương DK lạ, gã em chồng này cũng là người đang yêu, cũng có một trái tim mềm vì được (hay bị?) Thần Y-cà-rết gõ cửa một chiều vàng, giống như nàng mà thôi.

Nàng im lặng nhìn DK và ra dấu thumbs up, nghĩa là mọi việc tốt đẹp, sẵn sàng. DK hiểu ý gật đầu, cả hai liền trượt dây thừng xuống bờ hồ Michigan, lúc ấy trời cũng vừa sẫm tối. Gió mùa đông thành Chi-ca se se lạnh, hai chị em cảm thấy mình vô cùng bé nhỏ giữa thiên nhiên.


Kỳ sau: Tìm nhau trong hoa nở!

Thứ Sáu, 29 tháng 10, 2010

Quách Tĩnh, Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 18)

Quách Tĩnh, Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 18)

(Các kỳ trước)

Sau một đêm ca hát vui đùa để... lấy trớn chạy tiếp, cặp đôi Quách Tĩnh-Hoàng Dung ăn chay giã từ vợ chồng gia chủ họ Khưu. Hai vị này trao lại Thuần Chay bửu bối (TCBB) cho Hoàng Dung để sang Hoa Sinh Tân nhờ người tín cẩn sao chép lại.

Cảm mến phong độ ôn hòa, thành thật của Quách Tĩnh, Khưu trang chủ hứa sẽ tìm hiểu thêm về việc ăn chay. Thêm nữa, lúc sau này ông có triệu chứng bị thống phong. Lúc đọc TCBB, ông mới giật mình vì nhận ra quả tình các yếu tố như ăn nhiều thịt và nặng cân rơi đúng vào trường hợp của ông.

Từ bấy lâu nay ông giấu Khưu phu nhân, không muốn người yêu bé nhỏ Tiểu Sáo phải lo lắng nếu ông mang bệnh. Phần ông cũng không muốn phải chịu đau đớn nếu có thể ngừa được. Như người vừa tìm ra ánh sáng cuối đường hầm, ông tự nhủ sẽ từ từ bớt thịt xem rủi ro bệnh hoạn có thể nào giảm hay không.

Khưu trang chủ vốn thành đạt rồi, nên ông có lòng tự tin, không ái ngại người ta thị phi chê bai ông nghèo nếu ông ăn chay. Đối với một người có thực chất như ông, Khưu trang chủ biết rằng ông không cần phô trương bề ngoài và không cần phải chứng minh sự giàu sang của mình chi cả. Ông cũng không dại gì màu mè với người chung quanh để rồi mang hại vào thân. Cho thiên hạ biết mình giàu, mua được thịt bò, thịt bê, tôm cá đắt tiền, mà chung cuộc chỉ có mình "riêng một góc giường...bệnh" lãnh đủ, thì ông không dám... khờ đến thế. Dù sao, ông cũng là một doanh nhân từng trải, làm bí-zì-nẹt lâu ngày nên tính toán hơn thiệt rất nhanh.


Trước khi ra đi, Quách Tĩnh-Hoàng Dung ăn chay cũng nhắc lại lời khẩn cầu của Tiểu Yến xin được ăn chay như hai anh em Tiểu Oanh và Trung Thành Văn. Khưu trang chủ cho biết cần suy nghĩ lại vì ái nữ trong tuổi “teen,” cơ thể còn đang phát triển, sợ không đủ chất bổ và sẽ lùn tẹt như ông. Tuy nhiên ông cũng đồng ý sẽ không bắt con gái ông ăn thịt bò sống và tiết canh mỗi ngày nữa. Đại khái thì tình hình tương đối khả quan vì ông bắt đầu biết lắng nghe.

Bao giờ cũng vậy, lắng nghe là một nghệ thuật quan trọng, có thể giúp ta tiến bộ và thành công trên đời. Khưu Bình Phong biết điều đó rất rõ.


Sáng sớm hôm sau, trước khi mặt trời mọc, Quách Tĩnh-Hoàng Dung ăn chay mang Khuyển Ca trở về sum họp với Vương Tiểu Nhị và cảm tạ anh đã quan tâm cho phép KC đi theo hộ tống ngày hôm trước. Khuyển Ca dù đi chơi vui nhưng khi gặp lại Vương Tiểu Nhị thì mừng mừng rỡ rỡ, quấn quýt không rời, nhìn Vương Tiểu Nhị như muốn kể lại chuyến phiêu lưu hào hứng của mình. Quách Tĩnh-Hoàng Dung ăn chay hứa sẽ gặp lại tại Thiên Quán và diện kiến nữ chủ nhân Phùng Thiện Thiên Phương trong buổi hội thảo sê-mi-na với quần hùng thành Bôn-sa về “Thịt Thiệt Hại!”

Trước khi lên đường trực chỉ phương Đông, Quách Tĩnh-Hoàng Dung ghé vào quán chay Xuân Miên Viễn mua bánh bao chay, xá xíu chay, xíu mại chay, bánh giò chay, bánh tét chay, bò bía chay, bì cuốn chay, bánh bèo chay, bánh bột lọc chay, bánh mì chả lụa chay (cho Quách Tĩnh), bánh mì cá mòi chay (cho Hoàng Dung), thêm bánh tầm bì chay, đu đủ bò khô chay, bò lúc lắc chay, mì xào chow mein chay, bún xào chay, hủ tiếu mướp chay, phở áp chảo chay, và nhiều món chay rất hấp dẫn khác.... Hoàng Dung đang gọi món chè bắp cho mình và chè ba màu cho Quách Tĩnh thì Quách Tĩnh có điện thoại.

Quách Tĩnh: Dương Khang hả? Sao, em ngủ được không?
Dương Khang: Quách Tĩnh à.. (thở dài thườn thượt)
QT: Chuyện gì đó đệ? Từ từ rồi nói...
DK: Anh sắp lên đường chưa?
QT: Thì cũng sắp...
DK: (hát) “Có ai biết được, có mình tôi buồn..."
QT: Thì em biết, anh vừa biết, Trời biết, Đất biết – sao gọi là không ai biết? (khoái chí cười vì lâu lâu tự mình nghĩ ra được một câu bắt chước dí dỏm)
DK: Thì bởi.. Thành Bôn-sa này "đi dăm phút đã về chốn cũ..." Tĩnh cho em có giang về Mông Cổ đi!
QT: Đâu được, anh đi hướng khác. Với lại anh có việc cần, không được trễ nãi.
DK: Thì thôi, cho em có giang đến thành Chi-ca!
QT: Thành Chi-ca? Ừm.. cũng được, nhưng anh phải hỏi lại sếp nữa. Mà em quen ai bên đó?
DK: Hình như... người ta ở bên đó.
QT: Người ta nào? Ở đâu lại không có người ta?
DK: Người ta của em đó mà... Niệm Từ Từ...
QT: A, Mục cô nương đó hả? Ở thành Chi-ca à?
DK: Em nghe báo cáo bảo thế. Thấy cũng tội nghiệp...
QT: Thì cũng tại Khang! Chỗ tuyển phu, em đến chơi làm chi rồi bây giờ cho “người ta” nhớ...
DK: Ban đầu em đâu có nghĩ gì đâu! Ham vui mà! Đến lúc đấu võ thắng cổ rồi, phải làm chồng, thì em lại rét quá!
QT: Bởi vậy em phải vào trang Ẩm Thực Chay mà đọc tới đọc lui - Bài học ngàn vàng: "Phàm làm việc gì phải nghĩ đến hậu quả của nó."
DK: 11 chữ này em phải dán lên trán!
QT: Em dán lên trán em thì người khác đọc, chứ em có đọc được đâu!
DK: Ờ há.. Thì em xâm vô tay vậy!
QT: Thôi khỏi xâm, em ngồi im lặng diện bích 8 năm thì sẽ tự động nhớ!
DK: Không được, em ngồi một phút cũng không yên.
QT: Thì bởi... Tại không làm được cho nên mình mới phải tập! Mà thôi... Hoàng Dung nè, để anh hỏi. (QT che máy điện thoại, nói nhỏ nhỏ với Hoàng Dung. HD vẻ mặt đăm chiêu, lắc đầu ngoằy ngoặy, nhưng biết QT thương người nên cuối cùng cũng gật đầu đắt-co đo-cắt và nói nho nhỏ lại với QT, ra điều kiện.) Khang hả? Được rồi em. Tỷ tỷ nói d’accord, tức nhiên là đồng ý!
DK: Yahoo! Hoan hô! Tỷ tỷ dễ thương quá!
QT: Ừm.. thôi được rồi, em lo cho Mục Niệm Từ Từ cô nương của em đi. Ráng mà tốt với người ta. Vậy ra sân bay gặp anh há. Mình sẽ ghé thành Chi-ca.
DK: Tuyệt vời, tuyệt vời! (hát yêu đời) “Em như một nụ hồng, cầu mong chẳng lạnh lùng...”
QT: Nếu em và Mục cô nương muốn nhập bọn sang Hoa Sinh Tân cũng được. Không chừng anh sẽ nhờ hai em giúp bốn tay.
DK: Sẵn sàng, anh!
QT: Khang sửa soạn nhanh nhe. Đừng chải đầu lâu quá!
DK: Sao anh biết hay vậy?
QT: Thì đồng nhất thể mà! À, nói thật đó, nhanh nhe! Sau Chi-ca còn phải ghé thành No-la đón Thơm Thơm Chiêu Nho nữ hiệp, rồi lên thành Phi-la đón Tuyết Hỷ cô nương nữa đó! Anh cúp máy nhe, nói chuyện bằng “xeo” nhiều không tốt! (cúp máy)
HD: Quách Tĩnh à, điệu này chắc Klai Tể tướng “chờ em chờ đến bao giờ” quá!
QT: Không sao đâu em! Mình sẽ đi nhanh hơn máy bay thường!

Cả hai quảy thức ăn trong bị mang sau lưng. Trên đường thấy người homeless vô gia cư nằm co ro, mặt mày đen đủi, Quách Tĩnh dừng lại cho một gói phở chay còn nóng và một đòn bánh tét.

HD: (cỡi chiếc áo khoác sang trọng đắp lên người kẻ khốn cùng, trầm giọng nói) Chúc lành cho bác!

Bà lão: (rươm rướm nước mắt) God bless you! Thượng Đế ban phước lành cho anh chị!
QT, HD: God bless you too!

Khi đi chỉ được vài bước, cả hai ngoảnh lại nhìn thì bóng dáng bà lão ban nãy
bỗng dưng không còn nữa!

Kỳ tới: Thành Chi-ca trực chỉ!

Thứ Bảy, 2 tháng 10, 2010

Quách Tĩnh, Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 17)

Quách Tĩnh, Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 17)

(Các kỳ trước)

Khuyển Ca, tự Ka Xê, tự KC cùng thi triển công phu, chân không chấm cát trên biển vắng Hân Tinh Tân Bích với Quách Tĩnh, Hoàng Dung. Khi đến gần thủy tạ nơi Khưu trang chủ và phu nhân đang ngắm "ánh trăng rằm lung linh sáng soi," KC chạy tới trước.

KC: (xà vào lòng Khưu phu nhân, lúc lắc đuôi, tiếng kêu mừng rỡ)
Khưu phu nhân: A, con đi chơi có vui không? Uống trà, ăn bánh chay nha!
(em gái Rô, biết ý đi lấy trà, bánh cho KC; Bô nhanh tay uốn bánh dẻo thành hình khúc xương và mang ra bàn)
Khưu trang chủ: (nhìn hình bánh xương, bật cười) Ha ha, Bô, con thật là thông minh và khôi hài!
Bô: (mỉm cười, vì được lập trình “program” dạng không biết nói, chỉ biết cười)
Khưu phu nhân: Quách Tĩnh, Hoàng Dung trở về kìa! Bô, con châm trà nóng nhé!
Hoàng Dung: Khưu trang chủ, Khưu phu nhân, chúng tôi đã về!
KTC: Nào, chúng ta tiếp tục thưởng trăng nhé! Ngắm trăng bên bờ biển vắng thật tuyệt! Từ thuở nhỏ tôi rày đây mai đó, đã quen sống trên tàu. Có lẽ cả đời tôi gắn liền với biển nên tôi yêu biển như người bạn thân.
KPN: Phải rồi, Tiểu Sáo và Khưu Bình Phong cũng đã gặp nhau lần đầu tiên trên biển.
HD: Chà, cũng thuộc dạng Rô-mê-ô, Du-đi-dép chứ hả!
Bô: (hiểu, cười lớn)
KTC: Không phải trên biển, mà là... trên tàu, chung quanh là biển. Tôi là một nhạc công mồ côi, vừa đánh đàn vừa hát xiệc tung hứng 6, 7 trái táo, trái banh giúp vui trên tàu du ngoạn... Còn Tiểu Sáo thuộc gia đình vọng tộc, vậy mà nghe tôi hát tặng nàng một bài, nàng lại mủi lòng... Từng tưng tưng tứng tưng tưng từng tứng tưng tưng từng.. (điệu vọng cổ)
KPN: (nguýt yêu) Ôi chao, đúng là con gái khôn 17 năm mà dại một sát na...
QT: Không sao, Khưu phu nhân, chuyện gì cũng tốt cả, có dại mới có dạy..
KPN: Tôi đùa thôi, duyên số mà! Nguyệt lão đã xe tơ kết tóc cho Bình Phong và Tiểu Sáo, chúng tôi rất cảm ơn. Ngày xưa ổng hát bài này mà tôi cú-đờ-fúc.
HD: Khưu trang chủ, người hãy nhắp tí trà rồi xin hát cho chúng tôi nghe bài nào đã mang tiếng sét ái tình đến cho Du-đi-dép.
KTC: Cũng được. Hát tiễn hai vị lên đường nhé.
(luôn làm trước khi chủ hỏi, đưa dàn nhạc ra cho 4 người)
HD: (nghĩ thầm) Cô bé này vừa xinh vừa lanh lợi! Hẳn Huỳnh An nghĩa mẫu lại càng thông minh. (nói với Sáo) Mình chọn nhạc cụ đi phu nhân.
(Mọi người chọn nhạc cụ, Bình Phong ghi-ta điện chạy bằng nước, Quách Tĩnh trống, Tiểu Sáo đàn tranh, Hoàng Dung còn đang suy nghĩ không biết chọn gì thì thoáng nghe tiếng phi cơ đang đến gần, dù tiếng động rất nhỏ nhưng vì có võ công lại thêm ăn chay nên QT, HD đều biết.)
QT: Cảm phiền nhị vị, sắp có một phi cơ của tại hạ tạm đáp xuống đây.
KTC: Phi cơ không người lái à?
QT: Thưa không, chiếc đó Quách Tĩnh còn để dành. Chiếc này do Dương Khang tiểu đệ giúp mang trở về.
KTC: Được, được. Mình ra đón nhé.
(Mọi người ra gần bờ biển. Tiếng sóng vỗ rì rào, nên không nghe âm thanh nào khác mà chỉ thấy phi cơ từ từ hiện ra.)
Anh em ta cùng mẹ cha... (tiếng điện thoại xịn của QT kêu)
Dương Khang: A-lô, Tĩnh thấy em chưa?
QT: Rồi rồi.
DK: Ủa, sao em không thấy ai?
"Sao không thấy anh lại
Để cùng em thẩn thơ
Trước sân trăng vòi vọi
Để rồi cùng ước mơ

Nhưng chưa thấy anh lại
Hàng dừa nghiêng thương nhớ
Và khúc ân tình biết đưa về đâu..."

QT: Lúc nào em cũng đùa được! Sắp tới rồi, để anh chớp đèn hiệu. (lấy đèn pin bên thắt lưng; QT có rất nhiều đồ nghề như điệp viên 00 Thấy)
DK: Em đáp xuống biển hả?
QT: Em muốn theo cha hay theo mẹ?
DK: Cha là lên núi hả anh? (vừa gãi đầu, vừa nhìn kính chiếu hậu ngắm mình) Em hay lộn chuyện này.
QT: Không, theo cha là xuống biển.
DK: À, tại em cứ nhớ “lòng mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào...”
QT: Lòng cha cũng bao la như biển.
HD: (nhớ Hoàng Dược Sư) Phải đó!
DK: Ủa, có Hoàng tỷ tỷ đứng gần đó nữa hả anh?
QT: Lại hỏi câu này! Em làm gì mà ngạc nhiên vậy? Quách Tĩnh, Hoàng Dung ăn chay là cặp bài trùng, song ca Ngọc Cẩm-Nguyễn Hữu Thiết Junior mà. Một gian Nhà lớn đi về phải có nhau chứ em.
DK: Trời, giờ còn có thêm hai chữ “ăn chay” trong tước hiệu của tập đoàn TD nữa.
QT: Thì chứ sao, điều gì tốt thì mình nên phổ biến và chia sẻ chứ!
DK: Ăn chay hả? Đâu nghe anh nhắc bao giờ! Thôi, lý do cho em biết sau! (lấy dầu nhị thiên đường ra ngửi, DK hay ngửi dầu nhất là trong những lúc suy tư)
QT: Anh sẽ cho Khang biết trước! Hay lắm!
HD: Ái chà, Quách Tĩnh, mình đừng câu giờ nữa, khán giả sốt ruột rồi. Anh nói Dương Khang đáp xuống lẹ lẹ đi, biển hay núi gì cũng được.
QT: Khán giả nào?
HD: Thì cả thế giới như sân khấu mà - "All the world's a stage" - và mọi người nam nữ chỉ là những diễn viên - "And all the men and women merely players." Quách ca không nhớ văn hào Sách-bia nói à!
QT: Sách thì nhớ, bia thì không. Ở đâu vậy em?
HD: Bia là bia đá, không phải bia độc. Trong vở kịch "As You Like It," nghĩa là tùy ý mình thích đó mà!
QT: À phải rồi, tùy mình thôi. Rồi để anh nói. Thôi Khang ơi, em đáp xuống nhe. Nãy giờ hai anh em mình “tám,” có người sốt ruột. (nhìn HD cười cười lấy lòng, HD thương QT tánh tình hiền lành, hay nhịn, nên không giận lâu được.)

DK: Ha, ha... Thôi để em mở phao, mở dù, mở cánh..
QT: Ô-kê gà đen, mở lòng nữa, đừng sợ! Em niệm Phật, niệm Chúa đáp xuống. Mọi việc sẽ ổn thỏa.
DK: Dạ em nghe.
(DK hít hơi dài lấy can đảm để đáp phi cơ xuống biển nước mênh mông. Lần đầu tiên trong đời trước thiên nhiên hùng vĩ, chàng cảm thấy mình khiêm cung nhỏ bé và biết mạng sống của mình trong tay của thiên nhiên, cầu nguyện cho biển luôn thân thiện với mình.)
(Phi cơ chạm mặt biển, rồi từ từ trôi vào bờ. QT và Khưu trang chủ chạy ra rước DK vào.)
(Nguyên đoạn này quay nhanh kiểu phim Charlot trắng đen: Cảnh QT giới thiệu DK với hai vợ chồng Khưu trang chủ và KC. Mọi người trở về thủy tạ, Bô đã dọn ra thêm trà bánh và khăn cho KTC và hai anh em QT, DK lau khô.)
KTC: Ha, ha.. Hôm nay thật là vạn hạnh. Tiểu Sáo, nàng còn nhớ bài hát năm xưa?
KPN:
"Làm sao mà quên được
Ánh mắt với nụ cười
Ðêm tình nhân huyễn mộng
Tạ ơn người gối chăn
Nhớ xin tạ ơn đời, nghe không!"
KTC: Ủa, bài đó hả?
KPN: Dạ không có... Sáo hót cho vui, nhưng thật tình là đêm nay trăng sáng, sẵn muốn tạ tình Bình Phong tấm chắn của đời em. Còn bài năm xưa khi em còn bé tí teo là bài “Hoa Biển” ạ!
KTC: Cám ơn nàng! Rồi, rồi... Các anh chị biết bài đó chứ? Mình đàn hát một lần cho vui, gọi là tiễn hai vị Quách Tĩnh, Hoàng Dung ăn chay thượng lộ bình an!
DK: Hạ lộ bình tĩnh!
QT: Thì tên anh mà! Tên cũng quan trọng đó nghe. Cái này đã nói với Lục Tâm Hướng Dương rồi, giờ xin lặp lại. Từng chữ mình nói có chấn động lực mà! Bởi vậy phải nói bó-si-tiêu, khẳng định! Bao Dung, An Khang, hai em lựa nhạc cụ đi.
(HD thấp người lựa kèn saxo thật to, DK cao lựa tambourine nhỏ xíu)
KTC: Mọi người sẵn sàng chưa? (nhịp chân hào hứng) Một, hai, ba... Chúng ta cùng ca!

"Tại em khi xưa yêu màu trắng
Tại em suy tư bên bờ vắng
Nên đêm vượt trùng
Anh mong tìm gặp hoa trắng về tặng em
Cho anh thì thầm
Em ơi tình mình trắng như hoa đại dương..."

(Khưu Bình Phong vừa đàn điện vừa lên dây, rất thiện nghệ dù đã bỏ nghề nhiều năm. HD thả hồn trong tiếng kèn saxo, bình thường kèn hơi nặng cho khổ người của HD, nhưng đôi tay đánh võ của nàng có thể mang hai chiếc kèn, mỗi tay một chiếc là chuyện nhỏ. Tiểu Sáo có tiếng đàn tranh như tiếng suối reo, có khi dồn dập như sóng biển, vì đã được theo học ở trường nghệ thuật cung đình. QT vui tươi với tiếng trống. DK vô tư nhập bọn với tambourine. Khuyển Ca nhảy theo điệu hát, còn Bô mỉm cười, vừa ngồi thưởng thức, vừa nhìn Thuần Chay Bửu Bối để trên bàn một cách trìu mến...)

"Trùng khơi nổi gió lênh đênh triền sóng
thấy lung linh rừng hoa
Màu hoa thật trắng, ôi hoa nở thắm
ngất ngây lòng thêm

Vượt bao hải lý chưa nghe vừa ý
lắc lư con tàu đi
Chỉ thấy bọt nước tan theo ngọn sóng
dáng hoa kia mịt mùng..."

Kỳ sau:
Đường kinh đô vạn lý
Dáng hoa có mịt mùng?

Thứ Tư, 22 tháng 9, 2010

Quách Tĩnh, Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 16)

Quách Tĩnh, Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 16)

(Các kỳ trước)

Quách Tĩnh hồi tưởng lúc Dương Khang xin mượn máy bay hứa sẽ “trả liền.” Trong khi đó, DK đang lái máy bay quang năng rất là thoải mái.

Dương Khang: (ca, yêu đời)
“Có người hỏi phi công ước mơ dzì,

Người ơi nhân thế muôn màu, nào biết mơ chi?
Ước rằng từ khi tung nhịp cánh
Tình...” (tự động dứt ngang, nói một mình) Máy này chạy thích thiệt, đúng là ngày nay kỹ thuật điện mặt trời, ban đêm vẫn lái được... Thôi, mình không mua hột vịt lộn nữa, lúc này cúm gia cầm dữ quá, nghĩ lại ăn cũng thấy ớn ớn. (nhìn kiếng chiếu hậu trong máy bay, ngắm ngía và gật gật đầu tỏ vẻ hài lòng) Mình đẹp trai như vầy mà chết trẻ, phí! (lấy lược chải đầu có chút bi-ăng-tin)
(bấm nút điện thoại di động, có tiếng reng: "Anh em ta cùng mẹ cha...") A lô, anh hả?
Quách Tĩnh: Tĩnh đây! Sao, em đi mua gì xong chưa?
DK: Dạ thôi em đổi ý. Anh đang ở đâu, để em quành về! Đi lang thang hoài cũng có lúc "ngựa nản chân bon."
QT: Ừ, thôi em về. Cho anh biết tọa độ đi.
DK: Thì em xuống gần biên giới Mễ rồi, nhưng chưa đến nơi “bỗng dưng muốn chán,” em muốn trở về mái nhà xưa đây.
QT: Em đến bên cầu biên giới rồi hả? À cũng gần hả? Vậy em đến Hân Tinh Tân Bích nhé (mở hệ thống định vị toàn cầu GPS cột ngang dây thắt lưng ra xem), đi ích-xờ dặm hướng bắc, y-cà-rết dặm hướng đông, trăng sáng, gió hiu hiu, đến giờ Hợi hay giờ Tý thì tới. Máy bay này biết bơi, em đáp trên mặt biển được.
DK: Ôi chà, em chưa đáp xuống biển bao giờ.
QT: Thì trong đời làm gì cũng phải có lần đầu.
DK: Lần đầu xin đừng là lần cuối à nhen. Em không biết bơi đâu đó.
QT: Ấy, em đừng nói “không biết”.. Nói “chưa biết” cũng được mà. Mai mốt để tỷ tỷ Hoàng Dung chỉ Khang bơi. Người nào đi bộ được, lái máy bay được là bơi được.
DK: Trời ơi, thôi mắc cỡ lắm.
QT: Mắc cỡ gì, chị em là dân hải đảo mà. Em sống ở sa mạc, đâu có điều kiện nhiều như người miền biển.
DK: Ờ quên há, đúng rồi, em không... à, em "chưa" quen biển.
QT: Thì do thói quen cả. Nhưng bây giờ em lớn rồi, em có quyền chọn lựa những gì tốt cho mình.
DK: Anh nói đúng. Biết bơi cũng tốt đó chứ. Ai cũng tung tăng, tung tăng vui vẻ dưới nước mà mình ngồi trên bờ, buồn hơn con chuồn chuồn. Khang này chỉ thích vui thôi! À, Đào Hoa Đảo.. Hôm nào Quách Tĩnh nói nhạc phụ anh cho Khang ghé thăm với.
QT: Phải rồi, không có người hướng dẫn mà đi lang thang là kể như lạc lối như chơi.
DK: À... một chuyện quan trọng... (ngập ngừng) Máy bay này có phao không Quách Tĩnh?
QT: Có chứ! Lúc em đáp xuống đó! Vừa phao vừa dù, em yên tâm!
DK: Rồi, Khang giao phó đời mình cho Quách Tĩnh đó nha. Hừm, run còn hơn lúc gặp người đẹp Mục Niệm Từ à nhen. Thôi, Quách Tĩnh để bộ đàm walkie-talkie, xeo-phôn, bíp-pơ, 3, 4 thứ đi, có gì em gọi.
"Biển sóng biển sóng đừng xô tôi  

Đừng xô tôi ngã dưới chân người..."
Hoàng Dung: (bỉu môi, nói nhỏ) Hứ, to con mà nhát.
DK: Ủa, nghe có tiếng bà Hoàng.. ớ, tỷ tỷ Hoàng Dung đó hả?
QT: À, tỷ tỷ em đứng gần đây. Thôi em đến nhanh nhe. Cứ đáp xuống địa điểm anh dặn.
DK: Dạ.
HD: (nói vói theo) Ở đây đang đợi nhe, chú lái nhanh lên!
DK: (nhịn) Tin em đi, em đến liền. (cúp máy, nói một mình) Gớm, người bé như hạt tiêu mà nóng thế! Khiếp! À, phải rồi, tiêu thì phải nóng, bó tay! Thôi thương ông Tĩnh nhà mình thì đành chịu vậy. Thế mới biết Mục Niệm Từ Từ của mình là dách dách! (vọt cao lên trời, cho máy bay đảo lộn vài vòng như hình chữ vô tận infinity rất ngoạn mục rồi mới trực chỉ vùng biển..)
QT: Thôi mình trở lại với Khưu trang chủ và phu nhân đi Dung nhi!
HD: Dạ mình đi. À mà Quách Tĩnh..
QT: Chi đó em?
HD: Anh thương Dương Khang lắm hở?
QT: Ờ, thì chú ấy là em mình. Cha mẹ hai bên tình thâm kết nghĩa, anh muốn làm tròn bổn phận của một người anh.
HD: Em thấy Dương Khang thất hứa, lại hay cà rỡn, nên trong lòng không vừa ý lắm.
QT: (dỗ) À, mỗi người một tánh, do thói quen “khi xưa ta bé” mà. Dung nhi đừng để tâm làm chi cho héo sầu nhan sắc! Phụ nữ mà hay nhăn, đến lúc bốn bó trở lên là có dấu chân chim trên mắt, mau già lắm đó!
HD: Khang cũng đâu có bé hơn Quách ca là bao?
QT: Thì tại linh hồn Quách ca già quá “đát”, bây giờ trở lại với “vết thương cuối cùng” nè. Xong rồi lãng tử phải trở về nhà ngơi nghỉ chứ.
HD: Dắt em theo với! Em cũng muốn nghỉ ngơi.
QT: Dĩ nhiên rồi. Em là một cô gái tốt, thế nào em cũng được Trời thương "queo căm hôm" (welcome home).
HD: Em sẽ cố gắng thông cảm cho Dương Khang hơn.
QT: Lúc trước tính tình Khang không đơn thuần như bây giờ. Anh nghĩ mình đối xử với tình thương và lòng bao dung thì vẫn hơn. Cũng có hiệu quả đó Dung nhi. Tự dưng người ta thương lại mình, bất chiến tự nhiên thành, chứ không thôi "căng mãi ngàn năm" với người khác, mình cũng mệt lắm.
HD: À, Quách ca nói đúng. Vả chăng, nhân chi sơ tánh bổn thiện – em nghe Nhất Đăng đại sư nói vậy.
QT: Dung nhi nghe hồi nào?
HD: Lúc ngài dùng công phu Nhất Dương Chỉ cứu em sống. Em bây giờ như có được cuộc đời thứ hai. Đời người mong manh quá. Thời gian đó hai đứa mình ở trên chùa, được ăn cơm chay. Có Ngư, Tiều, Canh, Độc...  Quách ca nhớ chưa?
QT: À, anh nhớ rồi. Nhất Đăng đại sư quả là Thiên hạ ngũ tuyệt. Cứ theo đó, mình nhìn cái tốt của người khác, em nhé. Như vậy khỏe cho mình, mà cũng nhẹ cho người nữa.
HD: Em sẽ rán!
QT & HD: Hai đứa cùng rán!

(HD cười khúc khích, bỏ chạy, QT cũng cười chạy đuổi theo HD trên bờ biển... Khuyển Ca gần đó cũng phóng theo. Cả ba đều có khinh công nên đi không chạm mặt cát, dưới ánh trăng vàng dìu dịu, nhìn như trong mơ. Sát bờ biển không có cây, nên không có vài màn phi thân như “Ngọa hổ tàng long” Crouching Tiger Hidden Dragon. Chắc phải đợi xin xem hồi sau mới rõ!)


Tiếng hát DK tiếp tục "Một chuyến bay đêm" (không thấy mặt):
"Ở đời ai hiểu ai
Người bay trắng đêm dài
Người thức giữa đại dương
Người yên giấc ven rừng
Bạn có biết chuyện này tôi ghi lúc mọi người còn ngủ say..."

Thứ Ba, 14 tháng 9, 2010

Quách Tĩnh, Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 15)

Tiến sĩ Albert Einstein, Giải Nobel Vật lý 1921, Người trường chay

Quách Tĩnh, Hoàng Dung Ăn Chay (Hồi 15)

(Các kỳ trước)

Quách Tĩnh, Hoàng Dung cùng Khưu trang chủ, Khưu phu nhân và Khuyển ca đi về hướng thủy tạ. Khưu gia trang tọa lạc trên đồi cao, trong đêm thoảng nghe tiếng sóng biển rì rào.

Khuyển Ca: (chạy tới, nhìn xuống biển dưới đồi) Gâu gâu!
Khưu phu nhân: Đúng đó, KC! Thủy tạ ở bên bờ biển. Cưng có thích không?
KC: Gâu gâu! (nhảy lên, vui mừng)
Quách Tĩnh: Khưu trang chủ, sao tại hạ không thấy lối đi xuống?
KTC: Quách hiệp, ta cố tình làm vậy mà!
Hoàng Dung: Chắc Khưu trang chủ thường sử dụng bích hổ du tường!
KTC: Không cần thiết!
QT: Khưu trang chủ nói đúng, cần thì mới làm!
KTC: Vậy chứ hai vị nghĩ làm sao xuống đây?
HD: Để ta xem... (nhìn quanh)
(Bỗng KC cào cào trên mặt cỏ)
HD: (reo lên) A, Khuyển Ca giỏi!
QT: Nắp thang máy đây mà!
Khưu phu nhân: (cười, vỗ tay) A, khám phá này là nhờ KC! Cưng thông minh quá!
KTC: Quá thông minh! (ấn nút dưới chân, nắp cỏ bật ra, thang máy tròn bằng kiếng dày loại "bất diệt" không bao giờ bể, từ từ trồi lên mặt đất) Xin mời chư vị. Mời phu nhân yêu dấu.
QT: Khưu trang chủ tân thời!
KTC: Ồ, là do nghĩa mẫu của Rô sáng chế đó mà! Bà ta cũng ăn chay, có điều hơi nghiêm nên ta không dám hỏi chuyện nhiều.
HD: Lại là Huỳnh nghĩa mẫu?
KPN: Đúng đó, Huỳnh An nữ hiệp, Hoàng Dung cô nương có nghe nói không?
HD: Huỳnh An là Huỳnh nghĩa mẫu à? (cau mày như đang cố gắng nhớ) Tên nghe hơi quen quen nhưng mà ta cũng hơi quên quên..
(Hồi tưởng lần đầu tiên gặp quản gia Lý Rô:
QT: Khuyển Ca nè! (tiếng hát ấm và hay)
“Dừng chân trên bến khi chiều nắng chưa phai.
Từ xa thấp thoáng muôn tà áo tung bay.
(mọi người cùng hát, KC nhảy theo đúng điệu)
Nếp sống vui tươi nối chân nhau đến nơi này.
Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi, Sài Gòn ơi…”
LR: A, nhảy đẹp quá! Giống vũ sư!
HD: À, biết đâu Khuyển Ca cũng đã từng làm vũ sư!
LR: Để Rô xem. (tiếng kêu tít tít dò dữ liệu điện toán) Cái đó Rô cũng không biết. Nhưng sao đúng điệu vậy? Rô rất thích!
TO: Ô, hôm nào có tiệc, mời anh Rô nhé!
LR: Được được, Rô thích giống như “Khiêu vũ với những vì sao!”
HD: Chà, anh Rô lãng mạn đó!
LR: Người tạo ra Rô là một thi nhân mà! Hôm nào Rô đọc thơ cho nghe!)
HD: (trở về hiện tại, nói thầm) Một thi nhân... Chẳng lẽ...
QT: Dung nhi sao vậy?
HD: À không! Huỳnh nghĩa mẫu tài quá nhỉ!
KTC: Người này cũng lạ lắm! Nghĩa mẫu là nghĩa mẫu của Rô và Bô thôi, chứ thật ra chắc tuổi gần cuối hạ chứ chưa sang thu! Ta đoán vậy vì chỉ được nhìn thấy đôi mắt. Thôi, mình xuống đồi rồi nói chuyện tiếp nhé!
(Tất cả vào thang máy tân thời.)
KTC: (vỗ tay 2 cái, rồi hô) Biển! (thang máy tự động đi xuống)
(Khi mọi người đến dưới chân đồi, Khuyển Ca tung tăng chạy về phía biển. Ánh trăng lóng lánh, khi còn khi mất theo nhịp sóng. KC đùa với chiếc bóng của mình trên bãi cát. Bốn người hai cặp đi về phía thủy tạ và an tọa. Một người nhỏ nhắn, cao khoảng 1 mét 50, mặc áo như cung nữ trong triều đình, ra chào. Người này không biết nói, chỉ biết cười, má lúm đồng tiền.)
KPN: Bô à, con pha trà mời khách quý nhe.
Bô: (gật đầu nhẹ, lại mỉm cười)
HD: Nàng giống ai quen quen...
KPN: Cô nương có nhận ra không?
QT: Tại hạ cũng thấy quen quen...
HD: A...
QT: Giống ai vậy muội?
HD: (cười lém lỉnh) Sao giống Rô quá!
KTC: (cười) Haha, phải rồi! Em gái của Rô đó mà!
QT: A, hay! Nhưng một người thì không nói, còn một người lại nói nhiều.
HD: Quách ca, không phải nói nhiều đâu, mà là “hoạt bát.”
QT: À, đúng rồi, Dung nhi hay nhắc huynh phải dùng chữ cho khẳng định, bó-si-tiêu (positive)!
(Bô mang trà và bánh Trung Thu ra, mặc dù còn trong mùa Vu Lan nhưng các nơi đã chuẩn bị trước bánh Trung Thu; đến khi Trung Thu thì chuẩn bị bánh bûche de Noël chay là vừa.)
KTC: Thôi mình ngắm trăng, ăn bánh, uống trà nhe.
(HD, QT nhìn nhau)
KPN: (hiểu ý, nói ngay) Hai vị đừng lo, bánh này chay, không có người hay vật bị tổn thương trong tiến trình làm bánh! Không trứng, không bơ, không sữa! Lòng đỏ "trứng" làm bằng đậu xanh, bùi lẫn béo mà không nhiễm khuẩn sa-mô-neo-la, không có cò-lét-te-rôn, ngon lắm! Tiểu Sáo thỉnh ở chùa hôm đại lễ Vu Lan đó mà. Lên chùa ăn chay bằng thích!
KTC: Ủa, bà đi chỗ nào vui sao không rủ tôi?
KPN: Có rủ chứ, mà ông có chịu đi đâu!
KTC: Thì biết vui tôi mới tới chứ!
KPN: Ờ há, thôi cho tôi xin lỗi, tại tôi tưởng ông gì cũng biết!
KTC: Bà ăn chay trên chùa à?
KPN: Thì chứ ăn gì? Trên chùa chỗ trang nghiêm, thanh tịnh, ăn chay là phải rồi. Ôi, mỗi lần lên chùa, được ăn chay, rồi gặp những người hiền lành, tôi thấy mình như...
KTC: Trời ơi, sao Sáo, Sáo sổ lồng bay xa hồi nào mà Sáo không để tin nhắn cho Bình Phong này vậy!
KPN: Không dám mô! Sổ mô mà sổ! Mà anh Bình Phong nì, mấy lần rồi xin anh cho cả nhà bớt ăn thịt, tăng ăn chay mà anh đâu có nghe...
KTC: “Anh có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ
Anh có nghe nai vàng hát khúc yêu đương..”
KPN: Đó thấy không, đại gia bán trống mà!
QT: Trống gì vậy Khưu phu nhân?
KPN: Thì trống lảng đó!
HD: (cười) Sáo với trống, rất hợp đó mà!
KPN: Không hợp cũng phải hợp, nhưng nếu ổng hỏi tôi về chất bổ là tôi bí ngay...
KTC: Ờ, phải rồi, sẵn đây có Quách Tĩnh và Hoàng Dung, mình hỏi luôn đó. Tại sao thế giới này đa số không ăn chay? Ăn chay ắt không phải là điều tốt nên mới không có đông người theo chứ gì?
QT: (móc bửu bối) Khưu trang chủ, bửu bối này của Hoàng cô nương tặng tại hạ, nhưng Quách mỗ đã đọc qua và thuộc lòng rồi, nay thân kính tặng Khưu trang chủ và phu nhân làm quà tương ngộ, hy vọng sẽ giải đáp được một phần nào thắc mắc.
KTC: Ồ, ta ngại à nha... Đây là vật kỷ niệm giữa hai người..
HD: Khưu trang chủ đừng ái ngại, đó chỉ mới là phân nửa thôi... Phân nửa kia ta đang giữ đây. Bửu bối này rất ngắn, đi thẳng vào vấn đề, chừng nào trang chủ đọc xong tối nay, Hoàng Dung sẽ xin lại. Khi sang kinh đô ta sẽ nhờ người sao chép, rồi gửi cho trang chủ và phu nhân mỗi người một bản, hai vị chịu không?
KTC: Xin đa tạ! À, mà chừng nào hai vị quay về kinh đô?
QT: Sáng mai.
KPN: Sáng mai!
QT: Thưa đúng, chúng tôi chỉ xin phép hầu trang chủ và phu nhân một tuần trà, rồi cũng phải chuẩn bị lên đường, “ra đi khi trời vừa sáng.”
HD: Khưu trang chủ và phu nhân cứ đọc đi... Thật ra rất đơn giản, có bảng so sánh các chất đạm thực vật và động vật. Hai vị sẽ thấy thức ăn chay có rất nhiều chất đạm, đậu hủ cũng có nhiều chất đạm, diêm mạch qui-noa, một loại ngũ cốc, cũng có đủ hết axít amino. Quá bổ, thuộc dạng thiên hạ đệ nhất kiếm chứ chẳng phải chơi!
KTC: Mấy việc này sao ta ít nghe ai nói!
HD: Thì bởi, kim cương quý ít người có được. Nhưng mình cố gắng khơi mỏ kim cương, rồi giới thiệu rộng rãi, để mỗi người mang về một túi ba gang toàn hột xoàn vừa trong vừa sáng.
QT: Mình cùng được hưởng, cho mọi nơi đều giàu sang, phú quý, hạnh phúc, ấm no, chứ tội tình gì mà nghèo lại hoàn nghèo.
KTC: Đúng rồi, ta cũng muốn cho nơi nơi xóa đói, giảm nghèo! “Sức mấy mà nghèo, nghèo ơi bỏ đi tám!”
HD: Sắp được rồi đó Khưu trang chủ! Mình phải bó-si-tiêu!

QT: Khưu trang chủ và phu nhân đọc đi, thức ăn chay chất bổ nào cũng có: A, C, D, B6, omega-3, kẽm, chì, gang, sắt, thép...
KPN: Trời ơi, sao nghe toàn là kim loại giống như ga-ra sửa xe vậy!
HD: Thì cơ thể mình cũng giống chiếc xe mà, phu nhân! Với lại, Khưu trang chủ đầu óc khoa học, thích biết về chất bổ cho cơ thể. Có kiến thức chính xác trước khi quyết định cũng tốt.

(KTC & KPN chụm đầu vào nhau đọc bửu bối thuần chay, chữ in to, giải thích cặn kẽ, khoa học, có hình bác sĩ, tiến sĩ, lực sĩ, nghệ sĩ, thi sĩ, văn sĩ, ca sĩ, nhạc sĩ, nghị sĩ, họa sĩ, giáo sĩ, đạo sĩ, khoa học gia, thiên tài được trao giải Nobel, minh tinh tài tử thì vô số kể, tất cả đều trường chay. Hình ảnh các món ăn chay rất hấp dẫn, như có ánh sáng tỏa ra. Bô mang đèn hai trái tim đến gần để soi vào trang sách cho chủ nhân, hiếu kỳ nên đứng âm thầm đọc ké.)
Điện thoại QT reng, tiếng nói oang oang như chẳng sợ đánh thức ai vào đêm hôm tĩnh lặng: Đại ca đó hả?
QT: (đứng dậy) Xin lỗi, tại hạ có điện thoại! (rời bàn tiệc, đứng xa một tí để khỏi làm ồn) Dương Khang! Đệ đang ở đâu rồi?
Dương Khang: Em đang tìm chỗ đáp xuống nè! Khiếp, chỗ nào cũng đông như kiến!
QT: Ủa, em đang lái máy bay hả?
(HD nghe nói chữ “máy bay”, hơi giật mình, hớp nhẹ tách trà sen Thiên Liên cho lịch sự rồi cũng xin lỗi đứng dậy ra chỗ QT.)
DK: Thì chiếc phi cơ quang năng Rising Sun Mặt Trời Mọc của huynh đó!
QT: Anh đâu có gọi như vậy. Đó là tên của xứ Phù Tang mà. Mình có nhiều bà con bên đó lắm, ít nhất là 64 người lận. Thôi thôi được rồi. Đang lái máy bay đừng nói xeo-phôn, nguy hiểm.
DK: Không sao, em lái giỏi mà. Em là phi công của hoàng gia chứ bộ!
QT: Giỏi thì giỏi, nhưng làm gì thì tập trung vào việc đó mà thôi. "Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh."
DK: Không sao đâu Tĩnh huynh. Hoa đẹp thì thích nhiều hoa cùng một lúc cũng được mà! Anh thoải mái đi! (lấy chai dầu Nhị Thiên Đường be bé ra ngửi một tí, giống kiểu Sở Lưu Hương, rồi thở ra khoan khoái)
QT: Thích nhiều thì khổ nhiều, em à! Chỉ cần “thương một người” thôi là kể như thương được tất cả.
DK: Thôi Quách Tĩnh lúc này nói chuyện khó hiểu quá hà. Khang lo lái máy bay đây. Trên trời đâu có đụng ai đâu mà đại ca sợ. Lái xe dưới đất mới còn khiếp hơn!
QT: Đành vậy, nhưng cẩn tắc vô áy náy, hiền đệ. Thôi được rồi, có tỷ tỷ muốn nói chuyện với em đây.
DK: Khoan, khoan, đại ca...
HD: Dương Khang!
DK: (thở dài) Dạ em.
HD: Chú hứa trả máy ba ngày trước, rồi chú đi đâu mà bây giờ chưa về?
DK: Ủa có hứa hả? Trời ơi! Sao tôi ăn gì mà hay quên quá vậy trời! Hoàng Dung tỷ tỷ thông cảm nhe, hề hề…
HD: Thôi đừng giỡn nữa. Anh chị có việc, cần phi cơ gấp sáng mai.
DK: Ơ, nhưng em đang ở xa rồi. Cho em nói chuyện với Quách huynh.
(HD bực mình giao máy lại cho QT, nhưng nhờ ăn chay nên dằn cơn nóng được 49%.)
QT: Anh đây.
DK: Quách Tĩnh, em về không kịp đâu.
QT: Em đang làm gì đó?
DK: Em định đi mua chút đồ…
QT: Trời ơi, thời buổi này sống đơn giản “phú-gồn li-vinh” (frugal living), tiết giảm mua sắm. Khang định mua gì đó? Có cần thiết không?
DK: Em đói bụng, đi mua (… rè rè..) thôi mà! À, kiếm được chỗ đáp rồi! Xin lỗi, em gọi lại liền nhe. (máy cúp)
(QT & HD nhìn nhau. HD nhăn mặt vì ông em bất đắc dĩ họ dương tên thất hứa.)
QT: (nói đùa cho HD thay đổi không khí) Ôi, Trời sinh ra Hoàng Dung mà còn sinh chi Dương tiểu đệ!
HD: Hứ! Quách ca, lần sau mình không cho hắn mượn chi cả.
QT: Anh biết rồi.
(Hồi tưởng..
DK: Quách Tĩnh, cho Khang mượn đi. Xứ em không có loại phi cơ này. Khi về triều em sẽ tâu phụ vương chế máy bay quang năng đường xa thiên lý.
QT: Nhưng máy này là để anh đi công tác, nhất là khi bất ngờ, không cần xăng mà vẫn chạy được đường trường…
DK: Em trả lại liền mà…
(hát tả oán)
“Cho em một ngày, một ngày thôi

Một ngày không có đêm vời vợi
Một ngày đôi chân, đôi chân không mệt mỏi
Đường về không có lá thu rơi…”
QT: (thương em, xiêu lòng) Thôi được rồi. Em học mấy bài ở đâu mà hát nức nở thế! Nhớ về sớm nhe, không thôi bị nhằn đó.
DK: Hoàng Dung hả? Em biết tánh bả mà. Đừng lo!
QT: Dương đệ à...
DK: Chi đó huynh?
QT: Ừm... chữ “bả”, trong tiếng mình nghe không được sang trọng... Em đối với Hoàng tỷ tỷ cũng nên có lòng kính nể.
DK: Dạ, em xin lỗi, em quen miệng với đám giang hồ...
QT: Chữ “đám” nghe cũng không hay...
DK: Trời, Quách Tĩnh khó quá! "Tình yêu dạo này vất vả thế!"
QT: Vất vả còn hơn vất đi! Em bây giờ thuộc về hoàng tộc rồi, ăn nói phải đàng hoàng chứ!
DK: À, phải rồi, em quên mất “bản lai diện mục” của mình há! Đúng đúng, em là con vua mà, nhất định phải có tác phong sang trọng!
QT: Đúng, em là con thiên tử, nhớ kỹ chưa?
DK: Ừm, nhưng làm sao để sang trọng? Trong cung của mẫu hậu, mấy ông thái giám đâu có dạy vụ này!
QT: Dễ lắm, muốn sang trọng, em chỉ cần tôn trọng!
DK: Tôn trọng? Mà tôn trọng ai? Tôn trọng em hả?
QT: Tôn trọng chính em. Tôn trọng người khác. Tôn trọng Trời Đất và thiên nhiên chung quanh mình.
DK: Trời ơi, nhiều quá! (lấy chai dầu Nhị Thiên Đường ra ngửi cho đỡ căng)
QT: Thì từ từ quen mà, sẽ trở thành ô-tô-ma-tít, nhúc nhích nó chạy liền!
DK: Ờ thôi để em rán Kentucky Fried Chicken!
QT: Trời đất, cái gì mà có gà chiên tàu hủ ky trong đó?
DK: Thì rán là chiên mà! Em nói để em rán!
QT: Đệ cứ giỡn hoài! Nghiêm túc một chút xem có được không?
DK: Dạ em rán...)

Kỳ tới: Dương Rán chừng nào trả máy bay?

Bài đăng phổ biến