Hiển thị các bài đăng có nhãn Cõi Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cõi Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 15 tháng 8, 2011

Cõi Thơ: Lời nguyện cầu của người lẫn trí - The Alzheimer's Prayer

Lời nguyện cầu của người lẫn trí 

Chúa ơi,

Xin cho người thăm viếng con một tấm lòng bao dung trước sự lẫn lộn
Cùng đức vị tha trước sự vô lý của con
Và nghị lực để bước cùng con
Vào màn sương mù của ký ức, nay đã trở thành thế giới của riêng con.

Xin cho họ nắm tay con và lưu lại dăm ba phút
Dù con hồ như không nhận ra họ hiện diện quanh mình
Xin giúp họ biết rằng sức mạnh và sự chăm sóc ân cần
Sẽ dần dần trôi lãng đãng vào ngày mai
Lúc con cần thiết nhất.

Xin cho họ biết khi con không còn nhận ra họ là ai
Rằng con sẽ... con sẽ nhận ra
Xin giữ cho tim họ khỏi u buồn vì con
Bởi nỗi sầu của con, khi đến,
Chỉ kéo dài một khoảnh khắc, rồi quên.

Và cuối cùng, xin cho họ biết
Những lần họ viếng thăm con quan trọng ra sao
Ngay cả trong hành trình bí ẩn không ngừng
Con vẫn cảm nhận được tình thương của họ.

~ Không rõ tác giả
(Nguyên văn tiếng Anh, Quỳnh An dịch nghĩa)
 


The Alzheimer's Prayer

Dear Lord,

Please grant my visitors tolerance for my confusion
Forgiveness for my irrationality
And the strength to walk with me
Into the mist of memory my world has become

Please let them take my hand and stay awhile
Even though I seem unaware of their presence
Help them to know how their strength and loving care
Will drift slowly into the days to come
Just when I need it most.

Let them know when I don't recognize them
That I will... I will
Keep their hearts free from sorrow for me
For my sorrow, when it comes,
Only lasts a moment, then it's gone

And finally, please let them know
How very much their visits mean
How even through this relentless mystery
I can still feel their love.

Author Unknown

Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2011

Cõi Thơ: Thư Chị (Quỳnh An)


This poem titled "My Sister's Letter" is based on a skype conversation between two sisters. One morning, when the elder sister in Việt Nam was about to have breakfast, she noticed that her neighbor was chasing after the little chicks to sell them. Meanwhile, the mother hen was frantically looking for her children. It was a heartrending sight. Both sisters are vegetarian.

Thư Chị
~ Quỳnh An 
Kỷ niệm một buổi chuyện trò với Chị

Bé yêu,
Ngày mai chị sẽ lên bệnh viện
Theo phái đoàn đi nấu cơm chay
Phát cho người lâm cảnh không may
Nhà thương nghèo cho những người nghèo
Chút ơn nghĩa tạ tình xã hội

Đường xe buýt sẽ thay hai đổi
Ngõ vào làng một bận xe ôm
Ban nhà bếp lòng cũng kiên cường
Không quản ngại hành trình tất bật

Chung quanh mình có nhiều vị Phật
Tâm bồ đề từng bước hoa sen
Giữa đời thường nào ai hay biết
Suối cam lồ trong lành cõi Niết

Mà thôi đến giờ chị đi ăn
Và giặt đồ cho kịp phơi nắng sáng
Bà hàng xóm đang nhốt gà con để bán
Gà mẹ chạy vòng vòng, kêu tục tục tìm con

Chị hỏi bà bán bao nhiêu một chú
Bà ta nói 9.000 đồng
Tức là khoảng 50 xu đó bé!

Gà con và gà mẹ dễ thương chi lạ
Mới hôm qua còn vung văng vung vẻ
quấn quýt bên khóm rau
Có ngờ đâu bỗng chốc sẽ xa nhau
Tình mẫu tử đoạn lìa như dao cắt

Có mấy con heo cũng sắp phải lên đường
Buồn quá!

Nguyện cầu cho hòa bình và tình thương
Chúc thịnh vượng cho quê hương
Và mọi người tu hành, không còn chiến tranh
Cho tâm linh tiến hóa, cho Địa Cầu mãi xanh

Love all, serve all
Thương yêu và phục vụ tất cả nhé.

Chị của bé

Thứ Năm, 30 tháng 6, 2011

Cõi Thơ: Thương Nhé Hoa Sen (Quỳnh An)


Flowers adorn our lives. Imagine a world without flowers! How colorless and dull will our hearts be! The lotus is a symbol of nobility, for it grows in the swamp yet embraces this environment with grace to rise as a stunningly gorgeous flower. The lotus is God’s reminder for us to thrive with our perfect Self within, despite what’s going on without.

Thương Nhé Hoa Sen

Hoa nào thì cũng là hoa
Mỗi hoa một vẻ, mượt mà trần gian
Không hoa tim sẽ úa tàn
Có hoa rực rỡ, ngút ngàn mộng mơ

Hoa xuân rót nhạc vào thơ
Phượng sang nắng hạ, ngẩn ngơ cổng trường
Thu về cúc đẹp phố phường
Dáng hài qua lại đã dường thân quen

Trong đầm nở rộ cành sen
Thanh tao dù giữa mọn hèn vẫn sang
Yêu bùn mà vẫn vinh quang
Tấm lòng quân tử hiên ngang sáng ngời
Hoa sen kiều diễm tuyệt vời
Từng làn cánh mỏng gọi mời nâng niu

Ngắm sen rồi nghĩ đôi điều
Gần bùn, sen vẫn mỹ miều làm sao!
Sen là biểu tượng vươn cao
Thị phi bỏ lại, lao xao chợ đời

Hoa sen yên tịnh không lời
Là gương phản ánh hồn người trong sen...

~ Quỳnh An

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011

Cõi Thơ: Mẹ ơi, con thương Mẹ (Quỳnh An)


"Mommy, I love you" is a poem by Quỳnh An. A baby talks to her mom from inside the womb, asking mom to keep baby and give baby a chance to live.


Mẹ ơi, con thương Mẹ

Mẹ ơi, bé thương Mẹ
Hãy cho bé ra đời
Nay bé còn đỏ hỏn
Mai sẽ biết khóc cười

Sẽ làm vui lòng Mẹ
Môi hồng nhỏ xinh ơi
Vì là con của Mẹ
Bé giống Mẹ đấy thôi!

Tay bé búp măng tròn
Đôi mắt bé tí hon
Bé sờ vào tóc Mẹ
Mượt mà, Mẹ của con.

Da Mẹ thơm dịu dàng
Vòng tay Mẹ chứa chan
Bé yêu, bé yêu Mẹ
Nhất trên cõi trần gian.

Mẹ ơi, chờ bé nhé
Cho bé được lớn dần
Vì bé còn yếu lắm
Không bảo vệ được mình.

Nếu bố không cần Mẹ
Hãy còn có bé đây
Mẹ con mình sẽ sống
Thương yêu vẫn đong đầy.

Mẹ sẽ không hối hận
Khi giữ bé trên đời
Dù không hẹn mà gặp
Mình đã thành một rồi.

Thức ăn của Mẹ là
Quà nuôi cho bé sống
Bé lắng tai nghe ngóng
Tiếng Mẹ ru êm đềm.

Mẹ ơi Mẹ có biết
Thiên chức Mẹ cao ngời
Cho linh hồn tạm trú
Mai sau được làm người.

Bé xin cảm ơn Mẹ
Nâng niu bé như hoa
Tình thương trong tim Mẹ
Tỏa hương trời thật xa...

Quỳnh An

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2011

Cõi Thơ: Nhớ (Quỳnh An)


A poem about longing for the big Love on the journey of life.

Nhớ

Tháng sáu có phải mình đang xa nhau
Mà âm thầm nghe buốt cơn đau
Trời có khi nắng bỗng trở về
Rồi chợt thoáng mây trôi biền biệt
Lòng ngậm ngùi nghe tiếng gọi Tình ơi!

Tháng sáu có phải tim mình đang vỡ
Quanh cuộc đời còn bỡ ngỡ hào quang
Bóng tối soi tường loang lổ chút hồn hoang
Về nơi đâu, hoàng hôn đang xuống vội
Tìm chốn nao vì lâu đã quên Nhà!

Tháng sáu có phải cơn mưa vừa đến
Từng giọt buồn trên tóc nhạt màu xanh
Dòng lệ nóng cho tay vuốt mặt nhanh
Vài nếp nhăn hắt hiu buồn trên trán
Giữa trần gian đang đổ nát phai tàn!

Tháng sáu có phải mùa giữa năm
Còn lại bao lâu ngày dài phút ngắn
Cho cõi hồn quay về miền ăn năn
Xin tạ tội thời si mê lầm lỗi
Thuyền tử sinh trên sóng vỗ trùng khơi!

Tháng sáu chiếc ly nửa đầy hay nửa vơi
Gửi về em niềm tâm sự không lời
Có đau thương mới khẩn cầu tế độ
Thoảng hương trầm trong nỗi Nhớ khôn ngơi...

Quỳnh An

Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2011

Cõi Thơ: Hạnh phúc - Happiness


A poem about happiness (please scroll down for English).

Hạnh phúc

Đừng nói cuộc đời này tẻ nhạt nhé em
Hạnh phúc ở trong những điều giản dị
Trong ngày
Trong đêm

Đừng than phiền cuộc sống nhé em
Hạnh phúc ngay cả khi em khóc
Bởi trái tim biết buồn là trái tim vui

Hạnh phúc bình thường và giản dị lắm em ơi
Là tiếng xe về mỗi chiều của bố
Cả nhà quây quần bên căn gác nhỏ
Chị xới cơm đầy bắt phải ăn no

Hạnh phúc là khi đêm về không có tiếng mẹ ho
Là ngọn đèn khuya soi tương lai em sáng
Là điểm mười đỏ tươi mỗi khi lên bảng
Là ánh mắt một người như lạ như quen

Hạnh phúc là khi mình có một cái tên
Vậy đừng nói cuộc đời này tẻ nhạt nhé em
Tuổi mười tám em còn khờ khạo lắm
Đừng cố vẽ tô một chân trời xa đầy màu hồng thắm
Hạnh phúc vẹn nguyên giữa cuộc đời thường


~ Không rõ tác giả

Happiness

Don't say this life is boring, my dear 
Happiness resides in simple things
Day
and night...

Don't complain about this life, my dear 
There's happiness even when you cry
Because a heart that knows sadness is a happy heart 

Happiness is ordinary and simple, my dear
It's the sound of father's motor coming home every evening
The whole family gathers in a small flat
Big sister scoops a brimming bowl of rice and makes you eat till full

Happiness is when mother is not coughing at night
It's the late night lamp that shines for your bright future
It's a red-inked perfect 10 from your teacher when you go to the blackboard
It's the eyes of someone both strange and familiar

Happiness is when you have a name
So do not say this life is boring, my dear
At eighteen, you're still naive yet
Don't try hard to paint a rosy distant horizon
Happiness remains in everyday life, ordinary and common.

~ Author unknown
English translation by Quỳnh An

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2011

Cõi Thơ: Có một bài thơ không bươm bướm (Đỗ Trung Quân)


Please enjoy these verses by Mr. Đỗ Trung Quân, noted Vietnamese poet. (English translation at the end of this post.)

Có một bài thơ không bươm bướm
Đỗ Trung Quân

Không thể nói khác hơn rằng hôm nay - buổi sáng rất buồn.
Anh mất nửa giờ ở ngã tư quen thuộc,
chỉ vì một gã đụng người rồi bỏ chạy luôn...
Gã đụng người chạy luôn còn anh đứng lại.
Rồi một "người anh em" đến làm chứng lập lờ.
Anh mất nửa giờ và mất luôn ... nửa phần lương tháng
- Hỏi em có thấy buồn không?

Hỏi em có thấy buồn không rằng chiều nay
anh đã có lần dừng trước người con gái hỏng xe
Rất lịch sự xin được làm anh chàng hào hiệp
Người con gái giật mình với cái nhìn nghi hoặc (!).
Rồi bỏ mặc anh chàng cụt hứng đứng ngẩn ngơ...

Có những lúc lòng buồn anh tự hỏi
Liệu lòng tin có cần chứng minh thư?
Ví dụ như em lỡ độ đường và anh dừng xe lại
Em có ... mà thôi! ...

Anh đã có những ngày buồn như thế
Trang thơ viết ra không có nổi chú bướm vàng
Nhưng anh vẫn tin một hôm nào xuống phố
Còn gặp những lòng người hóa bướm bay sang...

1987

There’s a poem without butterflies
Đỗ Trung Quân
English translation by Quỳnh An

I cannot say otherwise but that today, the morning was rather sad.
I lost half an hour at a familiar crossroads
only because of a hit-and-run guy...
He hit and ran, only I remained
Then a “brother officer” arrived as a half-baked witness.
I lost half an hour and also.. half of my monthly salary
- Let me ask you, dear, wasn’t that a pity?

Let me ask you, dear, wasn’t it a pity that this evening
I once stopped for a young woman in trouble with her vehicle
Very politely I sought permission to be a gallant knight
The young woman was startled, looking at me suspiciously (!)
Then she left, leaving a guy standing in bewilderment and bereft of inspiration...

There have been times with a saddened heart I asked myself:
Would trust ever need an affidavit?
For instance, if you were stranded on the road and I stopped my scooter
Would you... But never mind!....

I have had blue days like that
On a full page of verses not a single yellow butterfly could be penned
Yet I still believe that one day when going into town
I’d encounter some human hearts that have transformed into fluttering butterflies...

1987

Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2011

Cõi Thơ: Cứu Địa Cầu cho ngày mai tươi sáng - Save our planet for a better tomorrow (Hao Su)


Save our planet for a better tomorrow

Think about what we've done...
Consider all the beautiful creatures living around,
Who, just like us, have rights,
Who, just like us, deserve to be treated nice,
But we build our nations to be stronger,
By sacrificing our gifts from nature,
While our pockets are filled with cash,
Our world is filled with tones with trash,
Oh God, oh God, you created us to be equal,
Humans, trees, and every animal.
Although many of us have forgotten,
Deep inside I still pray "let's make it happen".
Give some space for the plants to grow,
Leave some room for the river to flow,
Because without nature...
Without life...
Even the brightest day won't bring us light.

Hao Su 2008
 


Cứu Địa Cầu cho ngày mai tươi sáng
Hao Su, 2008, nguyên tác tiếng Anh
Quỳnh An dịch nghĩa

Hãy suy gẫm những điều mình đã làm..
Hãy nghĩ đến mọi sinh vật đẹp đẽ sống quanh đây
Giống như ta, họ cũng có quyền
Giống như ta, họ đáng được đối xử tốt
Nhưng chúng ta xây dựng nước non hùng mạnh
Bằng cách hy sinh những món quà từ thiên nhiên
Trong khi túi ta đựng đầy tiền
Thì thế gian lại ngập tràn rác rến!

Ôi Thượng Đế, Ngài sáng tạo muôn loài bình đẳng
Nhân loại, cỏ cây, và từng bạn thú
Dù nhiều người trong chúng ta đã quên
Tận đáy lòng tôi vẫn hàng cầu nguyện:
“Hãy thực hiện!”
Cho cây cối khoảng không gian để lớn
Chừa chút nơi cho sông được luân lưu
Bởi nếu không có thiên nhiên...
Không có đời sống...
Ngay cả ngày nắng chói chang nhất
cũng không hề cho chúng ta ánh sáng.

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2011

Cõi Thơ: Để cho Trái đất không còn nóng lên (Thám tử Cò trắng)

A poem to remind us all about some key words in dealing with global warming: carbon footprint, 3Rs, Earth Hour, greenhouse effects, tree planting, renewable energy, go green. (Missing little known secret: vegan diet!)

Chống biến đổi khí hậu bằng thơ

Bài và ảnh: Thám tử Cò trắng

(Tamnhin.net) - Việt Nam với hơn 3.000 km đường biển, là quốc gia chịu nhiều thiệt hại khi biến đổi khí hậu làm Trái đất nóng lên, băng tan chảy, nước biển dâng dẫn đến lũ lụt, hạn hán, bệnh dịch bất thường.

Nguyên nhân của biến đổi khí hậu được xác định là do con người hàng năm tiêu dùng và xả thải quá mức các khí nhà kính như CO2, CH4, N2O, CFCs… (Dấu vết carbon) vào khí quyển, làm nhiệt bức xạ của Trái đất bị nghẽn không thoát ra được.

Muốn giảm tác động của biến đổi khí hậu, mỗi người, mỗi nhà, mỗi tổ chức cần tìm cách giảm thiểu dấu vết carbon của mình. Bài thơ dưới đây giúp mọi người biết cách làm việc đó, góp phần chống biến đổi khí hậu, bảo vệ môi trường: 


“Truy tìm dấu vết carbon”
Để cho Trái đất không còn nóng lên
Để cuộc sống mãi bình yên
Bệnh dịch, hạn, lũ triền miên sẽ ngừng
Xanh trời, xanh nước, xanh rừng
Để màu xanh ấy mãi đừng phôi pha
“3R” ích nước lợi nhà
Đôi đường toàn vẹn ai mà không theo
“Giờ Trái đất” giúp giảm nghèo
Giảm “khí nhà kính” là điều quá hay
Phủ cây xanh khắp đất này
Biến “các-bô-níc” thành ngay trái lành
Sử dụng “năng lượng tái sinh”
Vũ trụ nguồn nhiệt của mình mênh mông
Ô tô, xe máy… giao thông
Chờ lâu tắt máy sẽ không ồn, phiền
Không khí thải – Không tốn tiền
Ai ơi xin hãy ghi liền vào tim
“Go green”, nào cùng “go green”
Để “xanh - sạch - đẹp” vạn miền nước non
“Truy tìm dấu vết carbon”
Để cho Trái đất không còn nóng lên…

http://www.tamnhin.net/Viet-Nam-Xanh/5238/Chong-bien-doi-khi-hau-bang-tho.html

Thứ Tư, 9 tháng 2, 2011

Cõi Thơ: Nhà thơ "Mưa Huế" Hồ Đắc Thiếu Anh

A poem by Vietnamese poetess Hồ Đắc Thiếu Anh:

English translation of “Duyên Lành" by Quỳnh An

Good Affinity

We met in this suffering world
Sharing a smile of pink lotus

Rowing the same boat of Emptiness
Carrying misery to transcend the river of sorrow

Good affinity arises in the midst of deep sea
Being a small wave, part of the great blue water.

Nhà thơ Hồ Đắc Thiếu Anh sinh ngày 23 tháng 9 năm 1950, tại thành nội Huế.
Quê quán: An Truyền, Phú Vang Thừa Thiên.
Nữ sinh Đồng Khánh, theo gia đình vào miền Nam vào năm 1970.
Tốt nghiệp Đại học Kinh tế, Cử nhân Anh Văn.
Hội viên Hội Nhà Văn TPHCM

Tác phẩm đã xuất bản:
- Mênh mông chiều, NXB Trẻ, 1992
- Giọt buồn nghiêng, NXB Trẻ, 1998
- Mưa rêu, NXB Trẻ 2003
- Mùa lá chín, NXB Văn Học, 2007

Album thơ nhạc đã phát hành:
- CD Hương chùm kết, NXB Âm nhạc, 2002
- DVD Sông mùa trẻ lại, NXB Âm nhạc, 2006
- CD Sao không là ngày xưa, NXB Âm nhạc, 2006
- Khúc vàng phai, Sở VHTT.TP.HCM, 2008

Én Bay Qua Tóc

Sáng ra cửa thấy mây bay
Bên thềm nắng lụa tỏ bày niềm vui
Én bay qua tóc lâu rồi
Vườn tâm mai vẫn vàng tươi bốn mùa
Nụ cười không biết hơn thua
Trao nhau ngày Tết cho vừa lòng xuân

Mưa Rêu

Ngồi một mình
Kéo mưa vào ô cửa sổ
Mưa lạnh run trong lòng tay
Chắp tay xin trời tha cho tội nhớ
Trải lòng mây trắng xa xót từng giọt mưa rêu

Ngồi một mình
Nghe mưa rủ ra rủ rỉ nói chuyện tình yêu
Chắp chới đời ta tít mù trơ trọi
Bất chợt đời người hao gầy mấy nỗi!

Ngồi một mình
Nhìn mưa chơi trốn tìm trên lá
Hạt lăn ỡm ờ
Hạt rơi xuống đất
Hạt khóc cười ngu ngơ

Ngồi một mình
Lưới mưa rây mờ bóng mắt
Nỗi đời đau vỡ ra tiếng hát
Nhịp đập sấm chớp lệ giăng
Trái tim giật mình hạt nước trôi lăn

Ngồi một mình
Ngồi một mình
Lòng mưa rêu không tạnh

Bởi Vì Em Là Quê Hương

Bởi vì em là quê hương
Cho nên ngơ ngẩn mười thương như là
Tím ơi áo lụa em qua
Nắng trưa nhường lối cho tà tím bay
Hương Giang êm ả vòng tay
Ôm bờ phố đếm tháng ngày đục trong
Kể từ em bước sang sông
Lưng ong sáu nhịp eo thon thẹn thùa
Nón che má lúm tiền xưa
Nụ cười trong nón chớm mùa khuyết trăng
Thương mắt diệu ảo đêm rằm
Dỗi hờn tia chớp loé thầm càng thương
Thương lòng chuông đổ chiều sương
Làn da nguyệt quế gởi hương trang đài
Thương giọng trầm bổng Nam Ai
Dạ thưa mật rót vào tai thầm thì
Phấn thông rãi dấu tình si
Gối sông, Núi Ngự sá gì nắng mưa
Trúc gầy xõa mái tóc thơ
Trót thương từng sợi đợi chờ nhện giăng
Thương vòng đeo ngón búp măng
Nắng rây má phượng em cầm lòng tôi
Cơm bưng nước rót em mời
Đắng cay lẫn với ngọt bùi vẫn vui
Bây giờ nơi chốn xa xôi
Nhớ em, nhớ Huế, nhớ trời quê hương

Nhịp Lúa Vàng

Thuyền xuôi thuyền xuôi
Nước chan màu nắng
Xôn xao tiếng cười
Bờ vai mái tóc đôi mươi
Trùng trùng nước
Chập chùng mây
Cô gái Miền Tây giọng hò sông Hậu
Da rám hồng thả nhịp chèo khua
Lời tình ca mát rượi nắng trưa
Nhịp sống trẻ giữa trời gió lộng
Sông nước Cần Thơ
Sông nước hiền hòa
Bốn mùa phù sa nuôi trái mọng
Bến Ninh Kiều viền hàng cây xanh lá
Một giải Cồn Ấu bồng bềnh đưa đón ngược xuôi
Mây ngang đầu nước chở mây trôi
Chợ Nổi nhịp nhàng khoe hương đất
Đất lành Cần Thơ
Tình quê nồng ấm
Người từ bốn phương đi về tấp nập
Nụ cười làm quen trao nhau bằng mắt
Gởi nhớ thương từng nhịp sóng lúa vàng
Ngõ về Cần Thơ rộng mở thênh thang
Hẹn cùng em
Tháng ngày hồn nhiên viễn mộng
Điệp khúc tình yêu
Lung linh nắng lụa bờ mây
Quê hương yên bình
Sông nước Miền Tây.

Quên

Vội vàng cho kịp chuyến đò
Bỏ quên cái túi hẹn hò ven sông
Đường xa thân nhẹ như không
Trăng sao cùng với bụi hồng hoàn nguyên

Cảm Ơn Vô Lượng

Kể từ lòng mẹ tịnh yên
Con theo dòng cuốn đến miền bôn ba
Nẻo về thoắt gần thoắt xa
Vi vu hạt bụi ta bà như chơi
Bốn phương ngã nguyện vì người
Mười phương pháp độ ngời ngời chân như
Cám ơn vô lượng kể từ
Mẹ mang hạt bụi chín thu khuyết đầy

Duyên Lành

Gặp nhau giữa cõi ta bà
Cùng chia nhau nụ cười hoa sen hồng

Chèo chung một chiếc thuyền Không
Chở đau khổ vượt qua dòng khổ đau

Khởi duyên lành giữa biển sâu
Làm con sóng nhỏ góp màu nước xanh


Khúc Xuân Vàng Phai

Mây lụa là chở dòng sông trôi
Chiều ơi sao ngày xuân vội quá
Gió chắt chiu điệu đàn như lạ
Thanh âm mơ hồ tiếng lá rơi

Chiều thả nắng vội vàng trên tóc
Em chải hoa nắng cho quên sầu
Buồn uốn lượn sáu vài mười hai nhịp
Cũng đành chờ cánh én mùa sau

Góc chiều nghiêng đổ cạn sông mây
Không còn dòng xanh cho anh nhớ
Em giữ lại mái chèo trăn trở
Thức lời trăm năm cùng mây bay

Chiều thỏ thẻ khúc xuân vàng phai
Lời em trao thông reo hò hẹn
Dẫu lá biếc vi vu tình sử
Cũng đành xin làm giọt sương mai

Thứ Năm, 13 tháng 1, 2011

Cõi Thơ: For the Children - Cho Các Con (Gary Snyder)

For the Children

The rising hills, the slopes,
of statistics
lie before us.
the steep climb
of everything, going up,
up, as we all
go down.

In the next century
or the one beyond that,
they say,
are valleys, pastures,
we can meet there in peace
if we make it.
To climb these coming crests
one word to you, to
you and your children:

stay together
learn the flowers
go light

- Gary Snyder, from Turtle Island

Cho Các Con

Những ngọn đồi cao, những con dốc thoải,
của thống kê
nằm trước chúng ta.
Đường cheo leo
mọi thứ, đi lên,
lên, trong khi tất cả chúng ta
đi xuống.

Trong thế kỷ về sau
và sau sau nữa,
người ta nói,
thung lũng, đồng xanh
là nơi ta gặp nhau trong hòa bình
nếu có thể.
Để trèo lên những đỉnh cao sắp tới
có một lời cho con, cho
con và con của con:

hãy mãi bên nhau
học từ hoa cỏ
bước đi rất nhẹ

- Gary Snyder, “Đảo Rùa”
Quỳnh An chuyển ngữ

Thứ Tư, 5 tháng 1, 2011

Cõi Thơ: Looking For a Sunset Bird in Winter - Tìm Cánh Chim Hoàng Hôn Trong Mùa Đông (Robert Frost)

Looking For a Sunset Bird in Winter
by Robert Frost

The west was getting out of gold,
The breath of air had died of cold,
When shoeing home across the white,
I thought I saw a bird alight.

In summer when I passed the place
I had to stop and lift my face;
A bird with an angelic gift
Was singing in it sweet and swift.

No bird was singing in it now.
A single leaf was on a bough,
And that was all there was to see
In going twice around the tree.

From my advantage on a hill
I judged that such a crystal chill
Was only adding frost to snow
As gilt to gold that wouldn't show.

A brush had left a crooked stroke
Of what was either cloud or smoke
From north to south across the blue;
A piercing little star was through.

Tìm Cánh Chim Hoàng Hôn Trong Mùa Đông
Nguyên tác tiếng Anh Robert Frost
Quỳnh An chuyển ngữ

Trời tây sắp biệt ánh vàng
Trong hơi thở lạnh ngút ngàn giá băng
Đường về tuyết trắng lặng căm
Ngỡ mình bỗng thấy âm thầm cánh chim.

Hạ xưa qua chốn êm đềm
Ta dừng bước khẽ hồn mềm ngẩng trông
Chim kia thiên phú một giòng
Âm giai réo rắc, thinh không dặt dìu.

Vắng chim đượm tiếng cô liêu
Trên cành chiếc lá khẳng khiu nép mình
Hắt hiu chừng đấy ảnh hình
Đi quanh hai bận hành trình vẫn nguyên.

Trên đồi ngó xuống bình yên
Chợt nghe giá rét càng thêm lạnh lùng
Làn sương tuyết phủ một vùng
Mong manh vàng, mạ chẳng cùng phô trương.

Một đường cọ ngã nghiêng sơn
Là mây hay khói nhẹ vờn trời cao?
Từ nam chí bắc xanh màu
Cánh sao nhỏ bé xuyên vào hư vô.

Thứ Ba, 21 tháng 12, 2010

Cõi Thơ: Đọc thơ haiku Nhật Bản qua lối viết Romaji (Đàm Trung Pháp)

In rainy or cold weather, the mood for poetry is in the air. This excerpted article is about the Japanese poetic genre, haiku. Three foremost Japanese haiku poets are considered to be Matsuo Basho (1644-1694), Yosa Buson (1716-1784), and Kobayashi Issa (1763-1827). Hope you can find the time to read (or even write) a haiku sometime this winter, while nature is splendidly glorious in her own very way. It is a gift for us all to enjoy and cherish. In turn, let us help keep the Earth clean for eons to come.

ĐỌC THƠ HAIKU NHẬT BẢN QUA LỐI VIẾT ROMAJI
Đàm Trung Pháp
Nguồn: Viện Việt-Học

Mỗi bài thơ "haiku" (phát âm lối Hán Việt là "bài cú") của người Nhật Bản là một tiểu vũ trụ thu gọn trong vẻn vẹn 17 âm tiết. Trong cái hạn hẹp tối đa ấy, nhà thơ diễn tả cảm nghĩ của mình trước thiên nhiên và cho người đọc thoáng thấy một hình ảnh vĩnh cửu phát hiện qua một cảnh trí thông thường chóng phai mờ.

Về điểm này thì hình như mỗi nhà thơ lớn, ở phương trời nào cũng vậy, đều có đôi chút “tâm hồn haiku” – như khi William Blake đã thấy cả vũ trụ trong một hạt cát, cả thiên đường trong một đóa hoa dại (“to see a world in a grain of sand, a heaven in a wild flower”) hoặc như khi Đinh Hùng mới chỉ nhìn vào đôi mắt lưu ly của Kỳ Nữ mà đã “thấy cả bóng một vầng đông thuở trước, cả con đường sao mọc lúc ta đi”!

Tổng số 17 âm tiết của một bài haiku được thu xếp thành 3 dòng thơ, thông thường với 5 âm tiết cho dòng thứ nhất, 7 âm tiết cho dòng thứ hai, và 5 âm tiết cho dòng thứ ba. Ba dòng thơ ấy không bắt buộc phải vần với nhau và cũng không cần những dấu chấm câu.

Thi bá Matsuo Basho thuộc thế kỷ XVII là người đã nâng thơ haiku lên hàng nghệ thuật siêu đẳng, và cũng từ đó haiku trở nên thể thơ thông dụng nhất trong văn chương Nhật Bản. Nghệ thuật siêu đẳng này gắt gao đòi hỏi nhà thơ phải diễn tả rất nhiều, gợi ý tối đa trong một hình thức vắn tắt, cô đọng nhất. Mỗi bài haiku phải gây nên một ấn tượng trọn vẹn bằng cách đặt vào bên cạnh yếu tố thiên nhiên một câu gợi ý về một mùa trong năm hoặc một cảm xúc mạnh.

Bài thơ dưới đây của Basho dùng hai yếu tố thiên nhiên (con đường vắng vẻ, lúc xẩm tối mùa thu) để làm bối cảnh cho một cảm xúc mạnh (sự hiu quạnh tột cùng):


kono michi ya
yuku hito nashi ni
aki no kure

con đường ấy
không người qua lại
trời xẩm tối mùa thu

Vì nhiều chữ Nhật Bản ở dạng đa âm tiết (thí dụ như danh từ shizukesa có nghĩa là sự thanh tịnh gồm 4 âm tiết), khi bị ghép vào mô thức haiku tiết chế, nhiều khi chỉ một hai chữ thôi đã chiếm hết cả dòng thơ rồi. Cho nên cả bài haiku chỉ là vài ba nét chấm phá để gợi cảnh, gợi tình, hoàn toàn "ý tại ngôn ngoại."

Ba thi nhân haiku hàng đầu trong văn học Nhật Bản là Matsuo Basho (1644-1694), Yosa Buson (1716-1784), và Kobayashi Issa (1763-1827). Basho lẫy lừng nhất, thường được ví như một William Wordsworth, vì ông cũng đã suốt đời đi tìm sự cảm thông với thiên nhiên. Thơ Basho phảng phất cốt cách tiên của Lý Bạch và nhuộm màu ly tao của Đỗ Phủ. Buson còn là một nhà danh họa; thơ ông rất đẹp nét, trữ tình, và nhậy cảm. Issa mồ côi mẹ từ thuở ấu thơ và bị mẹ ghẻ hắt hủi; từ năm 14 tuổi đã tự lập và nghiên cứu haiku. Thơ Issa bình dị và thường nhắc đến các sinh vật nho nhỏ như chim sẻ, dế, bươm bướm với nhiều thân thương trìu mến.

Haiku là thơ vịnh thiên nhiên qua bốn mùa xuân, hạ, thu, đông. Chúng ta hãy xem ba thi nhân nêu trên chấm phá cảnh trí thiên nhiên như thế nào qua các bài haiku lừng danh của họ, được trích dẫn bằng romaji là lối viết tiếng Nhật rất dễ phát âm, dành cho những người quen với mẫu tự la-tinh, gồm cả người Việt chúng ta.

Ưu điểm của romaji là nó cho người đọc thấy rõ được các từ ngữ tượng thanh cũng như sự hòa hợp các âm tương tự trong các dòng thơ. Trong bài viết này, các dòng chuyển sang tiếng Việt cố gắng giữ nội dung nguyên tác, mặc dù đôi khi phải thay đổi thứ tự ý nghĩa các câu để nghe cho thuận tai người Việt, và hoàn toàn không theo mô thức tiết chế của haiku.

Vì sự ngắn gọn tối đa, thi nhân haiku không thể sử dụng cú pháp cầu kỳ – một lợi điểm cho người chưa thạo tiếng Nhật nhưng lại thích đọc thơ haiku như bản thân tôi. Quả thực, chỉ cần một kiến thức căn bản về cú pháp Nhật ngữ và một cuốn tự điển Nhật dùng lối viết romaji dễ tra cứu mục từ sắp xếp theo thứ tự a, b, c (thí dụ như cuốn Kodansha’s Romanized Japanese-English Dictionary 666 trang xuất bản tại Tokyo năm 1993 mà tôi sử dụng) là có thể thưởng thức thơ haiku. Chính cuốn tự điển này đã giúp tôi "hiểu" ý nghĩa bài thơ của Basho viết về tiếng ve kêu (được trích dẫn đầu tiên dưới đây) trong đó có các danh từ shizukesa (sự thanh tịnh), iwa (tảng đá lớn), semi (ve sầu), koe (giọng), và động từ shimiru (thấm vào). Kiến thức cú pháp căn bản cho tôi biết rằng giới từ ni (trong) phải đứng sau danh từ trong một đoản ngữ với giới từ đóng vai chủ động (prepositional phrase) – ngược hẳn với thói quen trong tiếng Anh và tiếng Việt. Vì vậy đoản ngữ "trong tảng đá lớn" khi dịch sang tiếng Nhật sẽ thành "tảng đá lớn trong" (iwa ni). Xin nói thêm, giới từ no (của) trong tiếng Nhật được dùng như chữ "chi" trong tiếng Tàu hoặc "sở hữu cách -'s" trong tiếng Anh – semi no koe do đó phải hiểu là "thiền chi thanh" hoặc "the cicada's voice."

Xin bắt đầu bằng mùa hạ, khi mà Basho chỉ nghe thấy tiếng ve sầu vang vọng vào kẽ đá. Thi nhân ghi lại cảm giác rất nhiều thiền tính ấy như sau :


shizukesa ya
iwa ni shimi-iru
semi no koe


thanh tịnh và
thấm vào non núi
tiếng ve ca

Khi vui hưởng đời, mấy ai thấy chết chóc đang chờ. Những con ve sầu của Basho cũng thế – chúng có biết đâu là cuộc sống của chúng sắp tàn:


yagate shinu
keshiki wa mieru
semi no koe


ve sầu ca hát
chẳng mảy may hay biết
chết đã gần kề

Nhân sinh vô thường, có khác chi đám mây trôi luôn thay hình đổi dạng, qua thi bút huyền diệu Issa:

oni to nari
hotoke to naru ya
doyoo-gumo


đám mây trong ngày khổ ải
từ hình quỷ
chuyển sang hình phật

Cỏ mùa hạ tốt tươi thật đấy, nhưng Basho cũng thấy dưới lớp cỏ ấy là mồ chôn những ước mơ hiển hách của biết bao đấng trượng phu:


natsu - kusa ya
tsuwa-mono-domo ga
yume no ato


cỏ mùa hạ
đang chôn vùi
bao giấc mơ chiến thắng cố chinh nhân

Chỉ nhìn những trái ớt chín mọng trên cây, nhà thơ kiêm danh họa Buson đã thấy cả một mùa thu đang làm lộng lẫy thiên nhiên:


utsukushi ya
no-waki no ato no
toogarishi


đẹp biết bao
những trái ớt đỏ tươi
sau trận thu phong

Người thường khi nghe tiếng dế rên rỉ đêm thu thì có lẽ chỉ buồn thôi, nhưng thi sĩ Issa đa cảm đã vội nghĩ ngay đến ngày mình xuống mộ. Hãy nghe nhà thơ cô đơn đó căn dặn người bạn nhỏ nhoi đôi lời:

ware shinaba
haka-mori to nare
kirigirisu


này chú dế
hãy làm người gác mộ
sau khi ta lìa đời

Bóng đêm dầy đặc, vài tia chớp, tiếng kêu xào xạc một con chim đi tìm mồi là mấy chấm phá kiệt xuất vẽ lên một đêm thu cô quạnh đến rùng mình qua thần bút Basho:


inazuma ya
yami no kata yuku
goi no koe


vài tia chớp lập lòe
tiếng kêu con vạc ăn đêm
bay vào cõi tối

Và mùa đông đã tới, với băng giá ngoài trời và băng giá trong lòng thi nhân. Lúc ấy Buson ước ao đi ở ẩn trong núi:

fuyu-gomori
kokoro no oku no
yoshino yama

mùa đông ẩn dật
ngọn núi yoshino
chiếm trọn tâm tư

Basho ít khi dừng bước giang hồ. Tuy vậy, ông ngao ngán trạng huống ốm đau khi chu du mùa đông qua những vùng hẻo lánh:

tabi ni yande
yume wa kare-no o
kake-meguru


lữ hành trong bệnh hoạn
chờn vờn bóng ma
trên cánh đồng hoang

Và rồi, sau chuỗi ngày mùa đông giá lạnh, mùa xuân đã trở lại. Vì thiếu tình mẫu tử từ tấm bé, Issa rất trìu mến những sinh vật nho nhỏ của mùa xuân. Có lẽ khi vỗ về tinh thần chú ếch mảnh mai, thi nhân cũng tự an ủi chính mình:

yase-gaeru
makeru na issa
kore ni ari


chú ếch èo uột
đừng bỏ cuộc nhé
issa đang an ủi chú đây

Mưa xuân khiến hoa cỏ tốt tươi, nhưng phũ phàng thay, dưới làn mưa ấy cũng có một lá thư bị ai đó quăng đi để gió thổi vô rừng, như Issa chứng kiến:


haru-same ya
yabu ni fukaruru
sute tegami


mưa xuân
lá thư vứt bỏ
gió cuốn vô rừng

Xuân là mùa của hạnh phúc, của tái sinh, nhưng Buson thấy xuân cũng là mùa để tàn sát sinh linh:

hi kururu ni
kiji utsu
haru no yama-be kana


hoàng hôn
tiếng bắn chim trĩ vang dội
triền núi mùa xuân

Trong ánh xuân rực rỡ, Basho ước ao được tự do, không vướng lụy hồng trần, như con sơn ca đang líu lo giữa thảm cỏ xanh:

hara-naka ya
mono nimo tsukazu
naku hibari


giữa bãi cỏ
sơn ca líu lo
tự do, chẳng ưu phiền

http://www.viethoc.com/Ti-Liu/bien-khao/phiem-luan/dhocthohaikunhatbanqualoivietromaji

Thứ Hai, 20 tháng 12, 2010

Cõi Thơ: Hồ trên đảo Innisfree - The Lake Isle of Innisfree (W. B. Yeats)

A beautiful poem by William Butler Yeats (1865-1939), the first Irishman to be awarded the Nobel Prize in Literature in 1923. He was known to be a spiritually inclined poet. Here he wrote about a lake on an uninhabited island in Lough Gill, where he longed to live in the serenity of nature's light and sounds. (**please scroll down for English**)

William Butler Yeats (1865-1939) là một nhà thơ được giải Nobel Văn Chương 1923, người Ái Nhĩ Lan đầu tiên được vinh dự này. Ông nổi tiếng là một thi sĩ có khuynh hướng tâm linh. Trong bài này, ông viết về hồ trên đảo nhỏ Innisfree, một đảo không người ở Lough Gill, nơi ông mong được sống trong ánh sáng và âm thanh an bình của thiên nhiên.

Hồ trên đảo Innisfree

Tôi sẽ thức và đi ngay bây giờ, đến Innisfree
Dựng một gian nhà bằng đất sét và phên liếp
Có chín hàng đậu và một tổ cho ong
Sống một mình với âm thanh vo vo trong rừng thưa vắng.

Tôi sẽ được an bình nơi đó, bởi an bình chầm chậm viếng thăm
Từ màn ban mai đến miền tiếng dế ngân
Nửa khuya vạn vật lấp lánh, giữa trưa màu tím bừng lên
Và khi chiều buông đầy cánh chim hồng tước.

Tôi sẽ thức và đi ngay bây giờ, bởi luôn luôn ngày đêm
Tôi nghe nước rì rào vỗ vào bờ hồ êm
Khi đứng trên đường hay vỉa hè xám tẻ
Tôi nghe trong tận cùng sâu thẳm con tim.

William Butler Yeats, 1888
(Quỳnh An tạm dịch nghĩa)

The Lake Isle of Innisfree

I will arise and go now, and go to Innisfree,
And a small cabin build there, of clay and wattles made;
Nine bean rows will I have there, a hive for the honey bee,
And live alone in the bee-loud glade.

And I shall have some peace there, for peace comes dropping slow,
Dropping from the veils of the morning to where the cricket sings;
There midnight's all a glimmer, and noon a purple glow,
And evening full of the linnet's wings.

I will arise and go now, for always night and day
I hear lake water lapping with low sounds by the shore;
While I stand on the roadway, or on the pavements gray,
I hear it in the deep heart's core.

William Butler Yeats, 1888

http://www.bartleby.com/103/44.html

Thứ Tư, 8 tháng 12, 2010

Cõi Thơ: Khi Người Trần Gian Yêu (Quỳnh An)

Khi Người Trần Gian Yêu
(When Worldly People Love)
~ Quỳnh An

Không ai yêu giống nhau

Có chàng rất nhẹ nhàng

Có nàng như vũ bão
Có người hay nhõng nhẽo
Có kẻ đeo xà nẹo.

Tình yêu thêm hương hoa
Như uống một chung trà
Ngọt ngào hay vị đắng
Mai ta cũng về Nhà!

When Worldly People Love

No one loves quite the same

Some guys are tender

Some dolls are intense
Some pampered princes
Some Siamese twins.

Love gives life myriad flavors
Like enjoying a cup of tea
Sweet or bitter, just savor
One day we'll all be Free!

Thứ Bảy, 4 tháng 12, 2010

Cõi Thơ: Nói Xấu (Tường Lưu)

Tựa: "Ngồi Lê Đôi Mách" (Họa sĩ thiên tài Normal Rockwell)
NÓI XẤU
(For our English-speaking friends: This poem, titled "Bad-mouthing," by Tường Lưu is based on two verses from the Bible: "To slander no one, to be peaceable and considerate, and always to be gentle toward everyone" [Titus 3:2] and "By this everyone will know that you are my disciples, if you love one another" [John 13:35]. It is a loving reminder for us to be forgiving, egoless, and kind.)

Chớ nói xấu ai, chớ tranh cạnh, hãy dung thứ, đối với mọi người tỏ ra một cách mềm mại trọn vẹn. (Tít 3:2)
Nếu các ngươi yêu nhau, thì ấy là tại điều đó mà thiên hạ sẽ nhận biết các ngươi là môn đồ ta. (Giăng 13:35)

Tôi vẫn biết nói xấu người là xấu
Nhưng nhiều khi không giữ được miệng mình
Dịp trả đòn chẳng lẽ lại làm thinh
"Nó" chơi xấu, sao mình không "chơi" lại!

Tôi nói xấu, người nghe đương nhiên... khoái
Có người nghe "mồi lửa" để... nghe thêm
Muốn nghe thêm, tôi sẽ nói... như điên
Nói cho đã, chuyện không thành ra có.

Nói cho đã, rồi sau buồn, hậu quả
Thấy mình hèn, mình dại, mình nhỏ nhen
Ðừng tưởng rằng người nghe, họ sẽ khen
Họ đánh giá mình là người... không tốt.

Nói xấu ta, dù bạn thân cật ruột
Cũng thành thù, không thể... đội trời chung
Thế thì sao?
Thì... yên lặng là vàng
Yên lặng được mới vàng ròng thật sự.

Kinh Thánh dạy: Hãy có lòng dung thứ
Với mọi người nên mềm mại dịu dàng
Chính "cái tôi" là "tệ" nhất trần gian
Nếu trị được, ta bước cao... một bậc.

Tôi cố gắng nhiều lần, nhiều trường hợp
Bước lên cao, ai không muốn bao giờ!
Nhưng "cái tôi" nó xuất hiện bất ngờ
Làm đảo lộn mọi ý lành, xây dựng.

Xin Chúa thương, giúp đỡ tôi... với bạn
Ta cùng nhau hành xử khác thế thường
Ðối đãi nhau trên căn bản yêu thương
Ðể thiên hạ biết ta môn đồ Chúa.

Tường Lưu

Thứ Sáu, 26 tháng 11, 2010

Cõi Thơ: Ngắm Hoa Cúc (Hạnh Cơ)

Ngắm Hoa Cúc

Buổi sáng trời thật trong
Vừng đông rạng ánh hồng
Sân chùa tràn nắng sớm
Gió gọi cành sương rung

Sân thượng trước thiền đường
Lư trầm tỏa khói hương
Một mình ngồi tĩnh lặng
Không có gì vấn vương

Vườn cúc ngay dưới sân
Vàng trắng đẹp không ngần
Người hồn nhiên lặng ngắm
Người, hoa không cách phân

Đâu có gì cách phân
Người hoa đều vô tâm
Giữa vô cùng giòng sông
Bồ tát hiện toàn thân

Hạnh Cơ


Thứ Năm, 25 tháng 11, 2010

Cõi Thơ: Diệu Pháp (Như Thủy)

Diệu Pháp

Khi đã biết trần gian là huyễn mộng
Thì Niết Bàn có lẽ cũng chiêm bao
Vì thiên thần đã chắp cánh bay cao
Nên phép lạ nẩy sinh từ lòng đất

Ai từng thấy mà lòng không ngây ngất
Đóa sen hồng vừa nở giữa hồ xanh
Sau bao ngày ấp ủ dưới bùn tanh
Đang uyển chuyển tỏa hương lành ngào ngạt

Hoa hiện diện như bàn tay Bồ Tát
Nhỏ cam lồ dựng lại một niềm tin
Lời linh thiêng là những cánh hồng xinh
Truyền diệu pháp trong một chiều gió lộng

Tôi cúi mặt khôn tìm lời ngưỡng vọng
Xin tri ân nước đọng với bùn tanh
Đã chở che ấp ủ những mầm xanh
Và lặng lẽ khiêm nhường như rác cỏ

Hoa đã nở như những gì vất bỏ
Nên Như Lai là mỗi một tâm linh
Thế sao ta không tu hạnh Bất Khinh
Cung kính lễ từng phàm phu tục tử?

Như Thủy

Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2010

Cõi Thơ: Hoa Hân Hạnh (Quỳnh An)

Hoa Hân Hạnh
~ Quỳnh An

Hoa trắng, nhụy vàng, mười cánh mỏng
Hân hạnh được gặp em
(Dù bây giờ vẫn chưa biết tên)

Chân dung em trên màn ảnh
Hồn nhiên, em như gọi mời
Có phải em vừa nở nụ cười
Cho ngày trần bớt dài trong tôi?

Vẫn chưa biết em từ đâu
Có thể từ cánh đồng thơm đất Tiệp?
Quê hương em, tôi tin là đẹp
Cám ơn em hiện diện trên đời

Em, Hoa Hân Hạnh, đến từ trời...

Thứ Bảy, 30 tháng 10, 2010

Cõi Thơ: Luật Hay (Quỳnh An)

Luật Hay

Nếu còn chút khoảnh khắc nào trong đời sống

Cho em được nhìn anh

Một thoáng bên nhau rồi lại xa nhanh

Mưa bay bay một chiều xanh lá

Tóc em đã tàn phai hương mạ

Nụ cười buồn hiu hắt tiễn người đi...


- Chiến tranh là chuỗi dài biệt ly

Từng giọt lệ nóng trên tay vụng về

Anh lấy gì để giữ lấy ngày mai

Trời rất trong mà lòng anh như tối

Ôi em yêu, nhịp tim anh bối rối
Làm sao khi lương tâm nhuốm máu người

Những trẻ thơ, cụ già và thiếu nữ

Sẽ vì anh mà thịt nát xương rơi!

Những thanh niên gọi là thù vạn cổ

Có chăng em người tình xưa bé nhỏ

Biết rộn ràng những buổi nắng vừa lên
Và hẹn hò trong những buổi chiều êm

Ngôn ngữ họ dù tai nghe chẳng quen

Nhưng cảm xúc yêu thương gần gũi lắm

Họ cũng như mình, biết quý trời xanh thẳm

Thích hát ca giữa hoa lá thiên nhiên

Họ có mẹ cha, anh em và láng giềng

Có ước mơ dù đời thường an phận.


Nếu ta sống để cho và không nhận

Thì còn gì tốt hơn mạng sống này

Y sĩ tranh đấu mong cứu người từng giây

Còn chiến trường, người giết người banh thây!


Nếu là vua, anh sẽ ra luật hay:

Bãi bỏ mọi vũ trang và quân đội

Không vũ khí lấy gì mà giết nhau?

Và binh sĩ sẽ là người bắc cầu

Ngang sông sâu cho các em vào lớp

Binh sĩ sẽ chung vai xây đường sá
Một viên đạn hóa thành ngàn viên đá

Dựng tổ ấm cho người vô gia cư và trẻ mồ côi

Binh sĩ rồi thăng hoa nhiều mảnh đời

Niềm hãnh diện của người làm hòa sĩ!

~ Quỳnh An

Bài đăng phổ biến